Bài viết

Người dân công hỏa tuyến.

Nghệ An18/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là một người dân công hỏa tuyến trong những năm tháng kháng chiến.

Ngày nhận lệnh lên đường phục vụ chiến dịch, tôi rời quê nhà với một chiếc gùi trên vai và niềm tin rằng mình cũng đang góp một phần sức lực cho đất nước. Chúng tôi không phải là những người trực tiếp cầm súng ngoài chiến hào, nhưng công việc phía sau chiến tuyến cũng quan trọng không kém.

Nhiệm vụ của chúng tôi là vận chuyển lương thực, đạn dược, thuốc men và các vật dụng cần thiết đến cho bộ đội. Những con đường chúng tôi đi qua thường là đường rừng, đường núi quanh co, có nơi dốc đứng, có nơi chỉ vừa đủ một người bước. Mỗi chuyến đi là một thử thách với đôi vai và đôi chân.

Tôi nhớ nhất những ngày phục vụ Chiến dịch Điện Biên Phủ. Hàng vạn dân công từ khắp nơi cùng hướng về Tây Bắc. Ban ngày chúng tôi mở đường, gùi hàng; ban đêm lại tiếp tục hành quân trong bóng tối để kịp đưa hàng ra mặt trận.

Có những lúc mệt đến mức chỉ muốn ngồi xuống bên đường nghỉ lại. Chiếc gùi nặng trĩu trên vai, đôi chân phồng rộp vì đi nhiều ngày, nhưng khi nghĩ đến những người lính đang chờ từng hạt gạo, từng viên đạn ở phía trước, chúng tôi lại đứng lên tiếp tục bước.

Trên những con đường ra trận, tôi đã gặp biết bao con người giống mình. Có các cụ già, có những thanh niên trẻ, có những người mẹ vừa rời ruộng đồng đã lên đường phục vụ chiến dịch. Mỗi người một hoàn cảnh, nhưng tất cả đều chung một suy nghĩ: góp sức để kháng chiến thắng lợi.

Điều tôi không bao giờ quên là sự sẻ chia giữa những người dân công. Khi một người mệt, người khác đỡ giúp gánh hàng. Khi có người bị thương, mọi người cùng chăm sóc. Giữa núi rừng xa lạ, chúng tôi trở thành một gia đình lớn, cùng chịu gian khổ và cùng hướng về một mục tiêu.

Có những đêm máy bay địch ném bom, chúng tôi phải nhanh chóng đưa hàng vào nơi trú ẩn. Đường bị phá thì lại sửa, cầu bị đánh sập thì lại tìm cách nối lại. Không ai muốn công sức của mình dừng lại, bởi phía trước là những chiến sĩ đang chiến đấu từng ngày.

Ngày nghe tin chiến dịch toàn thắng, chúng tôi ôm lấy nhau giữa núi rừng Tây Bắc. Niềm vui ấy không chỉ dành cho những người lính ngoài mặt trận, mà còn dành cho tất cả những người đã góp sức ở hậu phương.

Sau này nhìn lại, tôi hiểu rằng chiến thắng không chỉ được làm nên bởi những trận đánh lớn, mà còn bởi hàng triệu bước chân âm thầm trên những con đường ra trận.

Tôi chỉ là một người dân công hỏa tuyến bình thường. Nhưng những ngày gùi hàng vượt núi, vượt đèo ấy đã trở thành niềm tự hào lớn nhất trong cuộc đời tôi. Bởi tôi biết mình đã cùng hàng vạn người góp một phần nhỏ bé vào trang sử vẻ vang của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn