Người dân công hỏa tuyến
ụ kể rằng, khi còn là một thiếu nữ vừa bước qua tuổi mười tám, đất nước vẫn còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Theo tiếng gọi của quê hương, cụ cùng nhiều thanh niên trong bản tình nguyện tham gia các đội dân công hỏa tuyến, vận chuyển lương thực, thuốc men và nhu yếu phẩm phục vụ bộ đội.
Người dân công hỏa tuyến
(Nhân vật: Cụ Hà Thị Tươi)
Trong ký ức của người dân Khả Cửu, cụ Hà Thị Tươi, sinh năm 1942, là hình ảnh tiêu biểu của những người phụ nữ Mường đã lặng thầm cống hiến cho tiền tuyến với vai trò dân công hỏa tuyến.
Cụ kể rằng, khi còn là một thiếu nữ vừa bước qua tuổi mười tám, đất nước vẫn còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Theo tiếng gọi của quê hương, cụ cùng nhiều thanh niên trong bản tình nguyện tham gia các đội dân công hỏa tuyến, vận chuyển lương thực, thuốc men và nhu yếu phẩm phục vụ bộ đội.
Mỗi chuyến đi đều bắt đầu khi trời còn chưa sáng.
Trên vai là chiếc gùi nặng chất đầy gạo, muối, thuốc và lương thực. Con đường chỉ là những lối mòn quanh co, phải vượt qua nhiều con suối, leo hết dốc này đến dốc khác.
Có chuyến đi kéo dài suốt cả ngày. Đôi vai sưng đỏ vì quai gùi hằn sâu, bàn chân rớm máu vì đá sắc, nhưng không ai than vãn.
Cụ Tươi thường động viên mọi người:
"Ráng thêm một đoạn nữa thôi. Các anh ngoài mặt trận đang chờ từng hạt gạo của mình."
Một lần, giữa đường, cơn mưa rừng bất ngờ trút xuống. Nước suối dâng cao, dòng chảy xiết khiến cả đoàn không thể vượt qua.
Nếu quay về, hàng hóa sẽ không đến kịp nơi cần.
Sau khi bàn bạc, mọi người kết thành một hàng, nắm chặt tay nhau, người khỏe dìu người yếu, từng bước đưa những bao gạo vượt qua dòng nước.
Đến nơi giao hàng, nhìn những chiến sĩ nhận được lương thực, cụ Tươi cảm thấy mọi mệt nhọc đều tan biến.
Một chiến sĩ trẻ xúc động nói:
"Nếu không có bà con dân công hỏa tuyến, chúng tôi sẽ rất khó hoàn thành nhiệm vụ."
Cụ chỉ cười hiền:
"Chúng tôi không cầm súng, nhưng ai cũng muốn góp một phần sức mình để đất nước sớm có hòa bình."
Có những đêm, sau khi giao hàng xong, cả đoàn ngủ tạm dưới tán rừng. Chiếc áo chàm trải xuống đất làm chăn, tiếng suối và tiếng gió thay lời ru. Sáng hôm sau, mọi người lại lặng lẽ lên đường trở về để chuẩn bị cho chuyến đi tiếp theo.
Sau ngày đất nước thống nhất, cụ Hà Thị Tươi trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống lao động giản dị. Cụ chưa bao giờ nhận mình là người có công lớn, chỉ bảo:
"Tôi chỉ là một người dân bình thường. Khi Tổ quốc cần thì mình góp sức."
Những năm cuối đời, mỗi lần ngồi bên bếp lửa cùng con cháu, cụ lại kể về những con đường rừng, những chiếc gùi nặng và những chuyến đi không quản ngày đêm.
Cụ thường căn dặn:
"Các con hôm nay không còn phải gùi gạo ra mặt trận như bà ngày trước. Nhưng hãy biết gánh vác trách nhiệm với gia đình, với quê hương và với đất nước. Đó cũng là một cách cống hiến."
Đối với người dân Khả Cửu, hình ảnh cụ Hà Thị Tươi với chiếc gùi trên lưng, lặng lẽ bước qua núi rừng đã trở thành biểu tượng đẹp của người phụ nữ Việt Nam trong thời chiến – cần cù, kiên cường, giàu lòng yêu nước và luôn sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.
Thông điệp: Chiến thắng của dân tộc không chỉ được làm nên bởi những người nơi tiền tuyến, mà còn bởi những bước chân bền bỉ của các đội dân công hỏa tuyến. Sự hy sinh thầm lặng của họ đã tiếp thêm sức mạnh cho bộ đội và góp phần viết nên những trang sử vẻ vang của đất nước.



