Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI DÂN DẪN ĐƯỜNG TRONG MƯA BOM

Nếu ban ngày là thời gian của bom đạn, thì ban đêm là thời gian của những cuộc hành quân bí mật. Bà Đỗ Thị Hòa, sinh năm 1942, từng là đội viên phụ nữ xung phong kiêm liên lạc viên của xã Đông La. Công việc của bà không ghi tên trong huân chương, nhưng lại vô cùng nguy hiểm: dẫn đường cho bộ đội qua làng trong những trận mưa bom.

Hưng Yên17/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, khi tuyến đường qua Đông Hưng trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ, nhiều đơn vị bộ đội phải hành quân ban đêm, luồn qua làng xóm, ruộng đồng. Bà Hòa, với trí nhớ thuộc từng bờ mương, từng lối tắt, được giao nhiệm vụ dẫn đường.

Đêm ấy, trời mưa như trút nước. Bom nổ dồn dập ở đầu làng. Một tiểu đội bộ đội cần vượt qua cánh đồng trũng để kịp thời gian tập kết. Nếu đi đường lớn, chắc chắn sẽ bị lộ. Bà Hòa nhận nhiệm vụ, không mang theo gì ngoài chiếc đèn pin nhỏ quấn vải đen và một con dao găm phòng thân.

Cả đoàn đi cúi rạp người, bám sát theo bà. Mỗi khi pháo sáng bắn lên, bà lập tức ra hiệu dừng lại, tất cả nằm im dưới ruộng nước. Có lúc bom nổ ngay sát bờ mương, đất đá văng tung tóe, nước bắn lên ướt sũng. Một chiến sĩ trượt chân ngã, súng suýt rơi. Bà Hòa quay lại, kéo anh dậy, thì thầm: “Bám chặt tôi, đừng rời.”

Nguy hiểm nhất là đoạn phải băng qua khu ruộng trống, không có chỗ ẩn nấp. Bà quyết định cho cả đoàn bò men theo bờ ruộng, từng người một. Mưa hòa với bùn khiến quần áo nặng trĩu, nhưng không ai kêu ca. Trong mưa bom, người phụ nữ nhỏ bé ấy vẫn đi đầu, ánh đèn pin lúc tắt lúc mở, dẫn cả tiểu đội vượt qua.

Khi đến nơi an toàn, một chiến sĩ trẻ cúi đầu cảm ơn bà. Bà Hòa chỉ cười: “Các chú còn ra trận, cô chỉ đi trước một đoạn đường thôi.” Nói rồi, bà quay lưng trở về làng, tiếp tục cuộc sống bình thường như chưa từng đối mặt với cái chết.

Sau chiến tranh, bà Hòa trở về làm ruộng, nuôi con, chưa từng kể nhiều về những đêm dẫn đường. Chỉ đến khi đồng đội cũ tìm về, nhắc lại kỷ niệm xưa, mọi người mới biết người phụ nữ ấy đã bao lần đi giữa mưa bom để giữ mạch máu giao thông cho cách mạng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn