Người dân Đồng Lộc
Người dân Đồng Lộc
Tôi là Nguyễn Thị Xuân, sống gần Ngã ba Đồng Lộc suốt những năm chiến tranh. Ngày ấy, tiếng bom nổ là chuyện thường nhật. Nhà cửa rung chuyển, cây cối gãy đổ, nhưng điều tôi nhớ nhất là hình ảnh các cô thanh niên xung phong. Các cô tuổi chỉ mười tám đôi mươi, da sạm nắng, quần áo đầy bùn đất nhưng lúc nào cũng vui vẻ. Mỗi khi rảnh, tôi mang nước chè xanh và khoai luộc ra cho các cô. Các cô cảm ơn rồi lại chạy đi làm nhiệm vụ. Chiều 24 tháng 7 năm 1968, bom rơi liên tiếp xuống ngã ba. Sau loạt nổ lớn, mọi người chạy ra thì biết tiểu đội mười cô gái bị vùi lấp. Tôi cùng dân làng đào bới trong nước mắt. Khi đưa được các cô lên, ai cũng nghẹn ngào vì các cô còn quá trẻ. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, tôi vẫn nhớ nụ cười của họ. Với người dân Đồng Lộc, các cô mãi là con em của quê hương.


