NGƯỜI DÂN ĐỐT LỬA NGHI BINH CHE MẮT MÁY BAY
Trong những đêm máy bay Mỹ đánh phá miền Bắc, người dân Thái Bình đã tự nguyện đốt lửa nghi binh ngoài đồng, thu hút bom đạn về phía mình để bảo vệ làng xóm, kho tàng và tuyến vận tải.
Chiến tranh không chỉ diễn ra ở mặt trận.
Nó diễn ra ngay trên cánh đồng, bờ ao, mái nhà của chúng tôi.
1. Khi làng quê trở thành mục tiêu
Những năm chiến tranh phá hoại, máy bay Mỹ thường bay thấp dò mục tiêu ban đêm. Chúng tìm ánh sáng, tìm dấu hiệu sinh hoạt để ném bom.
Làng tôi nằm gần tuyến vận tải, lại có kho thóc dự trữ. Nếu bị đánh trúng, cả làng sẽ không còn gì.
Chính vì thế, dân quân và người dân nghĩ ra cách đốt lửa nghi binh ngoài đồng trống, kéo máy bay ra xa làng.
2. Đốt lửa – đặt mình vào tầm bom
Cao trào đầu tiên là đêm đầu tiên thực hiện nghi binh. Chúng tôi gom rơm rạ, chất thành đống lớn giữa đồng. Khi nghe tiếng máy bay gầm trên đầu, lửa được châm lên.
Ngọn lửa bùng cao, sáng rực giữa đêm đen. Tim tôi đập thình thịch. Tôi biết, nơi nào có lửa, nơi đó có bom.
Quả nhiên, máy bay vòng lại. Bom rơi xuống cánh đồng, đất đá tung lên mù mịt. Chúng tôi nằm rạp xuống bờ ruộng, chờ bom nổ xong mới dám bò đi.
3. Những đêm không ai ngủ
Cao trào lớn nhất là chuỗi đêm liên tiếp nghi binh. Có đêm mưa rét, có đêm gió mạnh, lửa vừa cháy đã tắt, lại phải châm lại.
Có người bị mảnh bom sượt qua. Có người ngã xuống hố bom trong đêm tối. Nhưng không ai bỏ cuộc.
Vì phía sau chúng tôi là làng, là trẻ con, là người già.
4. Khi ánh lửa cứu cả một vùng quê
Nhờ những đống lửa ấy, làng tôi không bị trúng bom trực tiếp. Kho thóc an toàn. Tuyến vận tải vẫn thông.
Sau này, khi hòa bình, nhiều người hỏi:
– Lúc ấy có sợ không?
Tôi trả lời thật:
Sợ chứ. Nhưng nếu không đốt lửa, bom sẽ rơi vào nhà mình.



