Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG

Lào Cai14/08/2026Phường Trung Tâm (Đoàn phường Trung Tâm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những ngày chiến dịch Tây Bắc diễn ra ác liệt, Mường Lò – Nghĩa Lộ trở thành một trong những địa bàn chiến đấu quan trọng. Những đoàn quân hành quân trong đêm, vượt qua núi rừng hiểm trở để tiến về phía trận địa.

Trong số những người âm thầm góp sức cho bộ đội có Tạo, một chàng trai người Thái sinh ra và lớn lên ở Mường Lò.

Tạo thuộc từng con dốc, từng lối mòn, từng con suối quanh vùng. Khi bộ đội cần người dẫn đường, anh tình nguyện nhận nhiệm vụ.

Đêm xuống, Tạo đi trước đoàn quân. Không đèn, không tiếng nói, chỉ dựa vào ánh trăng mờ và sự quen thuộc với núi rừng. Gặp suối sâu, anh tìm chỗ cạn. Gặp vách núi, anh tìm đường vòng. Có những đoạn nguy hiểm, anh đi trước dò từng bước rồi mới ra hiệu cho bộ đội theo sau.

Một chiến sĩ trẻ hỏi:

“Anh không sợ à?”

Tạo cười:

“Sợ chứ. Nhưng các anh còn sợ hơn nếu không biết đường.”

Có lần, giữa lúc đoàn quân đang vượt rừng, pháo sáng của địch bất ngờ rực lên. Tạo lập tức ra hiệu cho mọi người nằm xuống.

Anh bò về phía trước, tìm một lối nhỏ dẫn qua khe núi.

“Đi theo tôi!”

Từng người lính lặng lẽ vượt qua.

Khi người cuối cùng vừa đến nơi an toàn, tiếng súng địch vang lên. Tạo bị thương nhưng vẫn cố gượng dậy:

“Các anh đi tiếp đi. Đừng dừng lại!”

Đồng đội muốn đưa anh theo, nhưng Tạo nhất quyết ở lại.

Sau đó, người dân trong bản tìm thấy và đưa anh về chăm sóc.

Nhiều ngày sau, khi biết trận đánh đã giành thắng lợi, điều đầu tiên Tạo hỏi là:

“Bộ đội có đến được nơi không?”

Khi nghe câu trả lời “Có”, anh chỉ mỉm cười.

Nhiều năm sau chiến tranh, một cựu chiến binh trở lại Mường Lò và tìm gặp Tạo.

Hai người đứng bên nhau thật lâu.

Người lính năm xưa nói:

“Ngày ấy nếu không có anh, chúng tôi chẳng biết phải đi đường nào.”

Tạo cười:

“Đường quê mình thì tôi thuộc. Các anh đánh giặc, tôi dẫn đường. Mỗi người góp một chút thôi.”

Ngoài kia, cánh đồng Mường Lò vẫn xanh ngát. Những con đường năm xưa từng in dấu chân người lính giờ đã trở thành những con đường bình yên.

Có những người đi qua chiến tranh mà tên tuổi không được nhắc nhiều trong những trang sử.

Nhưng chính họ đã góp từng bước chân, từng bát cơm, từng con đường để làm nên ngày chiến thắng.

Và Tạo – người dẫn đường năm ấy – chính là một trong những con người bình dị như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn