Bài viết

Người Dẫn Đường Giữa Rừng Trường Sơn

Đồng Tháp08/05/2026Đoàn TNCS HCM Phường Sa Đéc (Đoàn TNCS HCM Phường Sa Đéc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hồ Văn Chơn lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Sinh ra trong gia đình người dân tộc thiểu số ở vùng núi miền Trung, ông sớm quen với cuộc sống băng rừng, vượt suối và mang trong mình ý chí bền bỉ của người con đại ngàn. Đầu những năm 1980, ông tình nguyện tham gia lực lượng phục vụ nhiệm vụ bảo đảm hậu cần tại khu vực Quảng Trị. Khi ấy, nhiều tuyến đường rừng dọc dãy Trường Sơn vẫn còn hiểm trở, việc vận chuyển lương thực, thuốc men và đưa đón cán bộ qua các điểm đóng quân phụ thuộc rất nhiều vào những người thông thuộc địa hình. Nhờ quen đường rừng từ nhỏ, Hồ Văn Chơn được giao nhiệm vụ dẫn đường cho các tổ công tác băng rừng vượt núi. Công việc đòi hỏi sự gan dạ, tinh thần trách nhiệm và khả năng xử lý tình huống giữa điều kiện thiên nhiên khắc nghiệt. Có những chuyến đi kéo dài nhiều ngày liền. Ban ngày phải leo dốc, lội suối; ban đêm ngủ tạm dưới những mái lán dựng bằng tăng võng giữa rừng sâu. Mùa mưa, đường trơn trượt, nước suối dâng cao khiến việc di chuyển càng thêm nguy hiểm. Một tình tiết khiến nhiều đồng đội nhớ mãi xảy ra vào năm 1984. Hôm đó, ông Hồ Văn Chơn dẫn một tổ công tác vận chuyển thuốc men và nhu yếu phẩm đến điểm đóng quân nằm sâu trong vùng núi. Sau nhiều giờ băng rừng, cả nhóm bất ngờ gặp mưa lớn kéo dài khiến con suối trước mặt nước dâng lên rất nhanh. Nếu quay lại, tổ công tác sẽ không kịp đưa thuốc đến nơi vì phía trước đang có nhiều chiến sĩ bị sốt rét nặng. Nhưng nếu cố vượt suối, nguy cơ bị nước cuốn trôi là rất lớn. Quan sát dòng nước một lúc, ông Chơn phát hiện phía hạ lưu có một thân cây lớn ngã ngang dòng suối. Ông lập tức dùng dây rừng buộc cố định hai đầu rồi hướng dẫn từng người bám theo để vượt qua. Đến lượt một đồng đội mang thùng thuốc đi qua, do nước chảy mạnh nên người này bị trượt chân và suýt bị cuốn xuống dòng nước xiết. Không chần chừ, ông Hồ Văn Chơn lao tới giữ chặt dây rồi kéo đồng đội trở lại trong tiếng nước đổ ầm ầm giữa núi rừng. Sau nhiều giờ vật lộn với mưa lũ, cả tổ công tác cuối cùng cũng đưa được thuốc men đến nơi an toàn. Một đồng đội năm ấy xúc động kể:
“Nếu không có anh Chơn quen địa hình và bình tĩnh xử lý, chắc tụi tôi khó qua được con suối hôm đó”. Nhắc lại chuyện cũ, Hồ Văn Chơn chỉ cười mộc mạc:
“Hồi đó chỉ nghĩ phải đưa anh em và thuốc men tới nơi đầy đủ, an toàn là được rồi”. Chiến tranh và những năm tháng gian khó đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của người thanh niên vùng Trường Sơn năm ấy vẫn còn nguyên trong ký ức đồng đội. Điều đáng quý ở ông không chỉ là sự gan dạ giữa hiểm nguy, mà còn là tinh thần trách nhiệm và tình đồng chí sâu nặng. Câu chuyện về người dẫn đường giữa rừng Trường Sơn là minh chứng rằng có những chiến công không được viết bằng tiếng súng, mà bằng những bước chân vượt núi, những lần lao mình cứu đồng đội và trái tim luôn đặt nhiệm vụ chung lên trên tất cả.

I prefer this response

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Dẫn Đường Giữa Rừng Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa