NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG KHÔNG DẤU CHÂN
Câu chuyện về một người con của đại ngàn Tây Nguyên, "con báo xám" của những cánh rừng già, người đã dẫn dắt hàng ngàn đoàn quân vượt qua những vùng đất "chết" mà không để lại bất kỳ dấu vết nào cho kẻ thù. Hiện tại, ông là già làng đáng kính, người giữ linh hồn cho những cánh rừng nguyên sinh.
Giữa đại ngàn Tây Nguyên đại ngàn những năm tháng đánh Mỹ, K’Sơr hiện lên như một bóng ma huyền thoại. Ngôn ngữ của ông không phải là lời nói, mà là tiếng xào xạc của lá rừng, là hướng gió thổi, là cách con kiến hành quân trên thân cây cổ thụ. Với đôi chân trần chai sạn như vỏ cây kơ-nia, ông có thể đi bộ xuyên qua những bãi mìn rậm rạp hay những vạt rừng đầy chất độc hóa học mà "không để lại một dấu chân, không làm gãy một nhành cỏ".
Ông kể, có những đêm đưa bộ đội luồn sâu vào lòng địch, sương mù dày đặc đến mức người đi sau phải nắm chặt vạt áo người đi trước. K’Sơr đi đầu, đôi mắt rực sáng như mắt mèo rừng, ông "đọc" cánh rừng như đọc một cuốn sách mở sẵn. Ông biết chỗ nào đất mềm dễ lún, chỗ nào có khe suối ngầm để giấu tiếng bước chân. Sự tồn tại của ông chính là lá bùa hộ mệnh cho những đơn vị chủ lực lần đầu đặt chân lên vùng đất đỏ. Trong ký ức của những người lính năm ấy, K’Sơr không chỉ là người dẫn đường, ông là hiện thân của sức mạnh đại ngàn, là sự bao dung của đất mẹ đối với những đứa con đi đánh giặc.
Hòa bình lập lại, K’Sơr không xuống phố, ông ở lại với rừng. Hiện tại, ông là già làng của một buôn nhỏ dưới chân núi Langbiang. Hình ảnh ông già tóc bạc trắng, lưng hơi còng nhưng bước đi vẫn nhanh nhẹn giữa những tán thông già đã trở nên quá đỗi quen thuộc. Ông dành cả ngày để đi tuần rừng, ngăn chặn những kẻ lâm tặc và dạy cho đám cháu nhỏ cách yêu từng mầm xanh.
Nhìn ông ngồi bên bếp lửa nhà sàn, tay mân mê chiếc tẩu thuốc cũ, đôi mắt đục mờ như đang nhìn về một khoảng không vô tận. Ông bảo: "Rừng che bộ đội, rừng vây quân thù. Giờ không còn quân thù, mình phải giữ rừng cho con cháu cái bóng mát". Với K’Sơr, giữ rừng cũng chính là giữ lại những dấu chân thầm lặng của đồng đội đã tan vào lòng đất, để mỗi nhành cây vươn lên đều mang trong mình một phần xương máu của những năm tháng oai hùng.



