Người dẫn đường năm ấy
Hồ Văn Lưng sinh ra và lớn lên giữa núi rừng. Trong những năm chiến tranh, ông tham gia công tác phục vụ kháng chiến tại địa phương. Nhờ thông thuộc địa hình, ông thường dẫn đường, đưa tin và vận chuyển lương thực qua những tuyến rừng hiểm trở. Có những chuyến đi diễn ra trong đêm tối, giữa mưa rừng và bom đạn. Ông luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ và hỗ trợ đồng đội khi gặp khó khăn. Sau chiến tranh, ông trở về quê xây dựng gia đình, lao động sản xuất và tham gia công việc chung của bản làng. Những ký ức về đồng đội luôn được ông trân trọng. Ông thường nhắc thế hệ trẻ biết ơn những người đi trước và quý trọng cuộc sống hòa bình. Câu chuyện của Hồ Văn Lưng là một ký ức giản dị về người con miền núi trong thời hoa lửa.



