Bài viết

“Người dẫn đường qua làng hoang”

Mùa hè năm 1972, khi chiến trường Quảng Trị đầy rẫy bom đạn và những ngôi làng bị tàn phá, một chàng thanh niên tên Tuấn, 21 tuổi, đảm nhận nhiệm vụ dẫn đường cho các đơn vị vận tải và đoàn tiếp tế, mỗi ngày anh len lỏi qua những con đường mòn, qua những ngôi làng hoang tàn, nơi nhà cửa sụp đổ, khói lửa vẫn bốc lên từng cột, và đất đá vương vãi khắp nơi, Tuấn phải quan sát kỹ từng dấu chân, từng vết bánh xe để đảm bảo đoàn đi an toàn, có lần khi một quả bom rơi gần, anh nhanh chóng hướng dẫn mọi

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, khi chiến trường Quảng Trị đầy rẫy bom đạn và những ngôi làng bị tàn phá, một chàng thanh niên tên Tuấn, 21 tuổi, đảm nhận nhiệm vụ dẫn đường cho các đơn vị vận tải và đoàn tiếp tế, mỗi ngày anh len lỏi qua những con đường mòn, qua những ngôi làng hoang tàn, nơi nhà cửa sụp đổ, khói lửa vẫn bốc lên từng cột, và đất đá vương vãi khắp nơi, Tuấn phải quan sát kỹ từng dấu chân, từng vết bánh xe để đảm bảo đoàn đi an toàn, có lần khi một quả bom rơi gần, anh nhanh chóng hướng dẫn mọi người núp vào hố và giữ trật tự, đôi tay và áo lấm bùn, mặt dính đất, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định, biết rằng nếu lạc hướng hay chậm trễ một phút, đồng đội có thể gặp nguy hiểm, suốt những ngày dài, Tuấn gần như không nghỉ, chỉ nhắm mắt vài phút bên bờ suối, ghi lại sơ đồ đường đi, nhờ sự tận tụy, dũng cảm và ý chí kiên cường của anh mà nhiều chuyến vận tải kịp đến tiền tuyến, cứu sống bao chiến sĩ, và khi chiến tranh kết thúc, câu chuyện về người dẫn đường qua làng hoang vẫn được kể lại trong làng, nhắc nhở thế hệ sau rằng tuổi trẻ không chỉ dũng cảm trực tiếp trong chiến đấu mà còn biết hy sinh âm thầm, dẫn dắt và bảo vệ đồng đội, và giữa những ngày tháng hoa lửa, trái tim tuổi trẻ vẫn tỏa sáng, giữ cho niềm sống và hy vọng luôn tồn tại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn