Người dẫn đường thầm lặng
Trong những ngày đầu tiến quân vào Campuchia, địa hình lạ lẫm trở thành thử thách lớn đối với đơn vị của anh Khánh. Những con đường rừng rậm rạp, những lối mòn chằng chịt khiến việc di chuyển gặp nhiều khó khăn.
Trong những ngày đầu tiến quân vào Campuchia, địa hình lạ lẫm trở thành thử thách lớn đối với đơn vị của anh Khánh. Những con đường rừng rậm rạp, những lối mòn chằng chịt khiến việc di chuyển gặp nhiều khó khăn.
Một ngày, đơn vị gặp một người đàn ông Campuchia lớn tuổi. Ông không nói được nhiều tiếng Việt, nhưng qua cử chỉ và ánh mắt, họ hiểu rằng ông muốn giúp đỡ. Ông từng sống nhiều năm trong vùng, nắm rõ từng con đường, từng con suối.
Từ đó, ông trở thành người dẫn đường cho đơn vị. Không cần nhiều lời, ông đi trước, ra hiệu cho bộ đội tránh những khu vực nguy hiểm, chỉ ra những nơi có thể phục kích.
Có lần, nhờ ông phát hiện dấu vết bất thường, đơn vị đã tránh được một cuộc phục kích nguy hiểm của Khmer Đỏ. Sự bình tĩnh và kinh nghiệm của ông đã cứu sống nhiều người.
Sau chiến dịch, khi chia tay, ông chỉ mỉm cười và lặng lẽ quay đi. Không ai biết tên ông, nhưng hình ảnh người dẫn đường thầm lặng ấy mãi in sâu trong ký ức của anh Khánh và đồng đội.



