Bài viết

Người dẫn đường trong đêm tối

Người dẫn đường trong đêm tối

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm 15/8/1971, trên tuyến Đường Trường Sơn đoạn qua khu vực rừng giáp ranh Quảng Bình – dãy Trường Sơn phía Bắc, trời tối đặc quánh. Không trăng, không sao, chỉ có tiếng gió rít qua rừng già và tiếng côn trùng rả rích.

Đơn vị hành quân lúc đó gồm một tổ vận tải và công binh, đang di chuyển qua đoạn đường vừa bị bom đánh phá ban chiều. Đất còn mới, mùi thuốc nổ vẫn chưa tan hết.

Người dẫn đường hôm ấy là Hưng – một người lính đã quen thuộc từng lối mòn trong rừng này. Anh không cầm bản đồ nhiều, vì trong đêm tối, bản đồ giấy cũng gần như vô dụng. Thứ anh dựa vào là trí nhớ, dấu đất, và những ký hiệu rất nhỏ chỉ người trong đơn vị mới hiểu.

Khoảng 21 giờ, đoàn bắt đầu vượt qua đoạn suối cạn. Nước chỉ ngang mắt cá nhưng đá trơn, dễ trượt. Hưng đi trước, tay cầm một que tre nhỏ làm dấu hướng.

Anh không bật đèn.

Chỉ thỉnh thoảng dừng lại, cúi xuống chạm nhẹ vào mặt đất, rồi giậm chân hai lần – dấu hiệu đã quen: “đường an toàn”.

Phía sau, cả đoàn bám theo rất sát. Không ai dám đi lệch.

Có lúc, Hưng đứng im rất lâu. Trước mặt là ngã ba rừng – một lối đi cũ đã bị bom làm thay đổi địa hình. Anh không vội đi tiếp.

Trong im lặng, anh nhắm mắt vài giây, lắng nghe tiếng suối chảy và gió thổi qua tán cây. Rồi anh quyết định rẽ sang bên trái.

Một người phía sau khẽ hỏi nhỏ:
“Đúng hướng không anh?”

Hưng không quay lại ngay. Chỉ nói ngắn gọn:
“Đi theo tôi.”

Không ai hỏi thêm.

Đến khoảng gần nửa đêm, đoàn gặp đoạn dốc đất sạt. Hưng dừng lại, quay xuống truyền tín hiệu bằng tay: đi chậm, từng người một.

Anh tự xuống trước, kiểm tra từng bước chân, rồi mới cho người phía sau đi qua.

Có một khoảnh khắc, một cành cây khô gãy “rắc” một tiếng rất nhỏ. Cả đoàn lập tức đứng khựng lại. Không ai nói, nhưng ai cũng nín thở.

Hưng cũng dừng lại, im lặng vài giây.

Không có gì xảy ra.

Anh giơ tay ra hiệu: tiếp tục.

Đến 3 giờ sáng, khi vượt qua được khu rừng dày nhất, đoàn mới tạm an toàn. Hưng đứng lại phía sau cùng, nhìn lại con đường vừa đi qua trong bóng tối.

Không ai thấy rõ mặt anh lúc đó, chỉ thấy dáng đứng lặng giữa rừng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người dẫn đường trong đêm tối | Câu chuyện thời hoa lửa