Bài viết

người dẫn đường trong màn đêm không sao

Ninh Bình30/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, việc hành quân bí mật trong rừng sâu đòi hỏi những người dẫn đường có kinh nghiệm và trí nhớ địa hình đặc biệt. Ở một khu rừng rậm thuộc vùng chiến lược, một tổ dẫn đường được thành lập để đưa các đơn vị vượt qua những đoạn đường hiểm trở vào ban đêm.

Những người dẫn đường thường là người địa phương hoặc thanh niên đã quen thuộc với rừng núi. Họ không chỉ nhớ lối đi chính mà còn phải thuộc từng con suối nhỏ, từng gốc cây đặc biệt, từng đoạn dốc dễ trượt để dẫn đoàn quân đi an toàn mà không để lại dấu vết rõ ràng.

Công việc chủ yếu diễn ra vào ban đêm, khi ánh trăng bị che khuất bởi tán rừng dày. Họ phải dựa vào cảm nhận, tiếng nước chảy, hướng gió và cả kinh nghiệm tích lũy qua nhiều lần đi rừng để xác định phương hướng. Mỗi bước đi đều phải tính toán để tránh bị lạc hoặc lọt vào khu vực nguy hiểm.

Có những đêm, đoàn hành quân phải dừng lại hoàn toàn vì sương mù quá dày, không thể nhìn thấy nhau dù đứng rất gần. Khi đó, người dẫn đường phải quay lại từng đoạn để kiểm tra vị trí, đảm bảo toàn bộ đơn vị không bị tách rời trong rừng sâu.

Một lần, trong quá trình dẫn đoàn vượt qua khu vực đồi dốc, họ phát hiện dấu vết cho thấy có thể có lực lượng địch tuần tra gần đó. Ngay lập tức, họ thay đổi lộ trình, dẫn đoàn đi vòng qua một khu vực rừng rậm hơn nhưng an toàn hơn, tránh được nguy cơ bị phát hiện.

Sau nhiều năm chiến tranh, những con đường mòn trong rừng dần mở rộng và trở thành tuyến giao thông mới. Nhưng những người từng làm nhiệm vụ dẫn đường vẫn nhớ rõ từng đêm đi giữa bóng tối, nơi chỉ có niềm tin và kinh nghiệm giúp họ đưa cả đơn vị vượt qua rừng sâu.

“thời hoa lửa” không chỉ là những trận đánh hay tuyến lửa ác liệt, mà còn là những người dẫn đường trong màn đêm không sao, nơi con người đã dùng trí nhớ, sự gan dạ và kinh nghiệm để mở lối cho cả đoàn quân giữa rừng sâu nguy hiểm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn