Người dẫn đường trong mưa
Người dẫn đường trong mưa
Phạm Quốc Việt có trí nhớ đặc biệt tốt về địa hình. Trong những năm chiến tranh, anh được giao nhiệm vụ dẫn các đơn vị qua những khu vực rừng núi phức tạp.
Việt không có bản đồ đầy đủ. Anh ghi nhớ từng dòng suối, vách đá, khoảng rừng thưa và những lối mòn nhỏ. Khi thời tiết thuận lợi, việc dẫn đường đã khó; những ngày mưa kéo dài, công việc càng gian nan.
Có lần, một đơn vị phải di chuyển gấp trong đêm. Mưa lớn khiến nhiều dấu vết trên đường bị xóa. Việt bình tĩnh xác định hướng dựa vào địa hình và đưa cả đơn vị đến đúng vị trí được giao.
Khi mọi người nghỉ lại, anh mới ngồi xuống bên một gốc cây, đôi giày lấm đầy bùn đất.
Một đồng đội hỏi: “Sao lúc nào anh cũng bình tĩnh vậy?”
Việt cười: “Mình mà lo thì anh em phía sau biết dựa vào ai?”
Sau chiến tranh, những người từng hành quân cùng Việt vẫn nhớ câu nói ấy. Đối với họ, anh là hình ảnh của một người lính luôn đặt sự an toàn của đồng đội và nhiệm vụ chung lên trên những khó khăn của bản thân.



