Người dẫn đường trong sương
Người dẫn đường trong sương
Sương núi Lai Châu phủ dày đến mức đứng cách vài bước chân cũng không nhìn rõ mặt người. Trong hoàn cảnh ấy, ông Páo vẫn lặng lẽ đi đầu, tay cầm cây gậy quen thuộc dò từng bước. Ông là người dân tộc sống cả đời với núi rừng nên thuộc từng lối mòn, từng vách đá. Đêm đó, ông dẫn một đơn vị bộ đội vượt qua khu vực địch kiểm soát gắt gao. Có lúc, tiếng chó sủa vọng lại khiến cả đoàn nín thở, nhưng ông vẫn bình tĩnh ra hiệu tiếp tục. Khi vượt qua được con dốc cuối cùng, ánh mắt các chiến sĩ ánh lên niềm biết ơn. Ông chỉ cười hiền: “Đường này là của dân mình, miễn còn rừng núi thì ta còn đường đi.” Trong chiến tranh, những con người thầm lặng như ông chính là chiếc la bàn sống dẫn lối cho cách mạng.


