Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI DÂN GIỮ HẬU CẦN CHIẾN DỊCH

Câu chuyện về người phụ nữ được giao nhiệm vụ tổ chức và giữ vững công tác hậu cần dân sự, bảo đảm ăn ở, tiếp tế cho bộ đội trong các chiến dịch lớn.

Hưng Yên17/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, hậu cần là điều kiện quyết định để chiến dịch thành công. Nếu không đủ ăn, đủ mặc, đủ thuốc men, bộ đội không thể chiến đấu lâu dài. Bà Lê Thị Mến là người đã trực tiếp gánh vác công việc hậu cần chiến dịch trong những năm tháng ác liệt nhất.

Bà Mến được giao phụ trách tổ hậu cần dân sự của xã, làm đầu mối tiếp nhận và phân phối lương thực, thực phẩm cho các đơn vị đóng quân và hành quân qua địa bàn. Công việc không có giờ giấc cố định. Khi có chiến dịch, bà gần như ăn ngủ tại điểm hậu cần.

Lương thực được huy động từ dân: gạo, khoai, sắn, rau, muối. Bà Mến phải tính toán kỹ, vừa bảo đảm đủ cho bộ đội, vừa không để dân đói. Có những đợt cao điểm, lượng tiếp tế tăng gấp nhiều lần, bà phải chạy khắp làng, vận động từng nhà.

Không chỉ lo ăn, bà còn lo chỗ ở, nước uống, bếp nấu, thậm chí lo cả việc giữ bí mật. Bếp hậu cần được đặt phân tán, nấu không khói, tránh lộ mục tiêu. Có lần, đang nấu thì máy bay địch quần thảo, bà chỉ đạo dập bếp, che kín nồi, đưa bộ đội xuống hầm.

Nguy hiểm nhất là khi địch đánh vào khu vực tập kết. Có lần, bom rơi gần điểm hậu cần, nhiều nồi niêu bị vỡ. Bà Mến cùng chị em gom góp lại, nấu tạm, không để bộ đội thiếu bữa. “Đói là đánh không nổi,” bà nói.

Ngoài ra, bà còn lo chăm sóc thương binh nhẹ, nấu cháo, sắc thuốc, bố trí chỗ nghỉ tạm trước khi chuyển tuyến sau. Công việc nhiều, áp lực lớn, nhưng bà chưa bao giờ xin nghỉ.

Sau chiến tranh, bà trở về cuộc sống bình dị. Nhưng với bà, những năm giữ hậu cần chiến dịch là quãng đời mà mỗi bữa ăn, mỗi nồi cơm đều gắn với vận mệnh của trận đánh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn