Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI DÂN GÓP TỪNG BÁT GẠO

Câu chuyện khắc họa phong trào góp gạo nuôi quân trong những năm gian khó, nơi mỗi bát gạo là mồ hôi, nước mắt nhưng chứa đựng lòng yêu nước sâu nặng của người dân hậu phương.

Hưng Yên17/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh, ở làng Minh Lãng không có gia đình nào là khá giả. Ruộng ít, người đông, lại thêm bom đạn liên miên, mùa màng khi được khi mất. Nhưng cũng chính trong những năm tháng đó, phong trào “góp từng bát gạo nuôi quân” trở thành mạch sống của hậu phương.

Trịnh Thị Mến khi ấy là tổ trưởng phụ nữ. Công việc của bà là đi từng nhà, vận động, ghi chép số gạo đóng góp cho bộ đội. Mỗi tháng một lần, vào buổi tối, bà xách chiếc thúng tre, đi khắp làng. Nhà khá thì góp một lon, nhà nghèo thì nửa lon, có nhà chỉ dám đổ vào thúng một bát con con.

Bà Mến nhớ mãi hình ảnh một bà cụ góa chồng, con trai đã ra trận, chỉ còn lại đứa cháu nhỏ. Khi bà đến, cụ run run xúc một bát gạo nhỏ đưa ra, nói: “Nhà tôi ít, góp được chừng này thôi, mong bộ đội đừng chê.” Bà Mến quay đi lau nước mắt.

Có những tháng giáp hạt, nhiều nhà phải độn khoai, độn sắn. Nhưng đến ngày góp gạo, họ vẫn cố để lại một bát. Bà Mến kể: “Có nhà nấu cháo loãng hơn, nhưng gạo cho bộ đội thì không bớt.”

Gạo góp xong được cất giấu trong hầm bí mật, chờ ngày vận chuyển. Mỗi hạt gạo là một lời gửi gắm: gửi con, gửi chồng, gửi niềm tin vào ngày thắng lợi. Bà Mến nói: “Chúng tôi không cầm súng, nhưng mỗi bát gạo là một viên đạn.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn