Người dân Hà Nội kể về những đêm sơ tán.
“Tôi vẫn nhớ những đêm Hà Nội phải sơ tán vì chiến tranh. Mỗi khi còi báo động vang lên giữa phố phường, mọi người lập tức tắt đèn, thu dọn những vật dụng cần thiết rồi nhanh chóng xuống hầm trú ẩn hoặc rời thành phố theo kế hoạch đã được chuẩn bị từ trước.
Gia đình tôi mang theo rất ít đồ: vài bộ quần áo, ít gạo, chiếc đèn dầu và cuốn album ảnh cũ. Mẹ dắt em nhỏ, còn tôi đeo chiếc ba lô trên vai, lặng lẽ bước theo dòng người ra khỏi phố. Trên đường đi, ai cũng nói rất khẽ, chỉ nghe tiếng bước chân và tiếng xe đạp lăn trên mặt đường trong màn đêm.
Những ngày ở nơi sơ tán còn nhiều thiếu thốn. Chúng tôi ở nhờ nhà bà con hoặc trong những căn nhà tạm dựng bằng tre nứa. Ban ngày người lớn làm việc, trẻ em vẫn cố gắng đến lớp. Mỗi lần nghe tin Hà Nội bình yên sau một đợt đánh phá, mọi người lại thở phào nhẹ nhõm.
Có những buổi tối, cả xóm quây quần bên chiếc radio nhỏ để nghe tin tức. Ai cũng mong chiến tranh sớm kết thúc để được trở về ngôi nhà của mình. Dù ở xa, Hà Nội vẫn luôn hiện lên trong tâm trí tôi với những hàng cây, mái ngói và những con phố quen thuộc.
Rồi ngày trở về cũng đến. Thành phố có những nơi còn mang dấu vết của bom đạn, nhưng nhịp sống dần hồi sinh. Đối với tôi, những đêm sơ tán là ký ức không thể quên. Chúng nhắc tôi nhớ rằng cuộc sống bình yên hôm nay được gìn giữ bằng sự kiên cường, đoàn kết và hy vọng của biết bao người dân trong những năm tháng chiến tranh.”



