Người dân hai bờ Hiền Lương – 20 năm nhìn nhau qua sông
Ông Trần Văn H. sống bờ Nam, mẹ ông ở bờ Bắc.
Từ 1954:
Hai mẹ con chỉ nhìn thấy nhau từ xa
Gọi nhau qua loa phóng thanh
Gửi quà mà không dám gửi thư
Ngày nào mẹ ông cũng ra bờ sông, đứng rất lâu.
Không làm gì cả – chỉ đứng.
Năm 1975, đất nước thống nhất.
Ông chạy sang bờ Bắc, quỳ xuống ôm chân mẹ.
Bà chỉ nói một câu:
“Rứa là tau không chờ uổng.”
Gio Linh – Hiền Lương là nơi nỗi nhớ cũng trở thành một dạng kháng chiến.



