NGƯỜI DÂN HIẾN TRÂU BÒ CHO KHÁNG CHIẾN
Câu chuyện xúc động về việc người nông dân sẵn sàng hiến con trâu – tài sản lớn nhất đời mình – cho kháng chiến, chấp nhận đói nghèo để nuôi quân, nuôi nước.
Ở nông thôn Bắc Bộ, con trâu là đầu cơ nghiệp. Mất trâu coi như mất kế sinh nhai. Nhưng trong những năm chiến tranh, nhiều gia đình vẫn tự nguyện hiến trâu bò cho kháng chiến. Ông Phạm Văn Nghiêm là một trong số đó.
Gia đình ông chỉ có một con trâu cái, vừa kéo cày vừa sinh nghé. Khi xã phát động phong trào hiến trâu bò phục vụ vận chuyển lương thực, vũ khí, ông là người đầu tiên ghi tên. Vợ ông khóc suốt đêm, bởi hiến trâu là chấp nhận ruộng cấy bằng tay, đói khổ kéo dài.
Ngày dắt trâu ra nộp, ông vuốt ve nó rất lâu. “Mày đi giúp bộ đội, giúp nước nhé,” ông nói nhỏ như nói với người thân. Con trâu bị đưa lên tuyến vận tải, kéo xe, thồ hàng trong bom đạn. Ít lâu sau, ông nghe tin nó chết vì trúng mảnh bom.
Những năm sau đó, gia đình ông Nghiêm thiếu ăn triền miên. Ruộng cày bằng cuốc, năng suất thấp. Nhưng chưa bao giờ ông hối hận. Ông nói: “Mình đói một thời, nhưng đất nước mà mất thì đói cả đời.”
Sau ngày thống nhất, ông được mời dự lễ biểu dương người có công. Nhưng phần thưởng lớn nhất với ông là ngày thấy bộ đội trở về, đất nước yên bình. Khi ấy, ông tin rằng con trâu của mình đã không chết uổng.


