Người dân kể về sơ tán trẻ em.
“Tôi sống trong những năm chiến tranh, khi việc sơ tán trẻ em trở thành một phần rất quen thuộc của đời sống. Mỗi khi có thông báo, các gia đình lại tất bật chuẩn bị để đưa con em đến những vùng an toàn hơn, tránh xa khu vực có nguy cơ bị ảnh hưởng.
Ngày tiễn trẻ đi sơ tán thường rất đặc biệt. Sáng sớm, các em được tập trung tại sân trường hoặc điểm hẹn, mang theo vài bộ quần áo, sách vở và những vật dụng đơn giản. Cha mẹ đứng nhìn, vừa dặn dò vừa cố giữ bình tĩnh, dù ai cũng không giấu được sự lo lắng.
Trên đường đi, các đoàn trẻ em được thầy cô và cán bộ đi cùng chăm sóc, hướng dẫn. Những chuyến đi có khi kéo dài nhiều giờ hoặc nhiều ngày, tùy theo địa điểm sơ tán. Dù còn nhỏ, các em cũng dần quen với việc xa gia đình trong một thời gian.
Ở nơi sơ tán, cuộc sống được tổ chức đơn giản nhưng cố gắng duy trì việc học tập. Các lớp học tạm được dựng lên, thầy cô vẫn giảng bài, các em vẫn ngồi học dưới ánh đèn dầu hoặc trong những căn phòng đơn sơ. Dù thiếu thốn, không khí học tập vẫn được giữ gìn.
Những ngày xa con luôn là khoảng thời gian nhiều lo lắng đối với cha mẹ, nhưng ai cũng hiểu rằng đó là cách để bảo vệ an toàn cho trẻ em trong hoàn cảnh chiến tranh. Nhiều năm sau, khi nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ những cuộc chia tay đầy bịn rịn ấy, nhưng cũng là minh chứng cho sự hy sinh và tình yêu thương trong thời chiến.”



