Người dân Mường kể chuyện
Sau những ngày chiến sự căng thẳng trên đường số 6, có một buổi chiều Cù Chính Lan cùng đồng đội dừng chân ở một bản của đồng bào Mường. Khói bếp bay lên giữa những mái nhà sàn. Người dân trong bản đón bộ đội bằng những chén nước chè xanh và những nắm cơm giản dị. Không ai có nhiều, nhưng ai có gì đều muốn góp một chút.
Sau những ngày chiến sự căng thẳng trên đường số 6, có một buổi chiều Cù Chính Lan cùng đồng đội dừng chân ở một bản của đồng bào Mường.
Khói bếp bay lên giữa những mái nhà sàn.
Người dân trong bản đón bộ đội bằng những chén nước chè xanh và những nắm cơm giản dị. Không ai có nhiều, nhưng ai có gì đều muốn góp một chút.
Một cụ già ngồi bên bếp lửa nhìn những người lính rồi bắt đầu kể chuyện.
Cụ kể rằng từ khi chiến sự diễn ra quanh vùng, bà con thường nghe tiếng xe chạy trên đường, nghe tiếng động vọng từ phía núi. Nhiều người lo lắng, nhưng vẫn cố giúp đỡ bộ đội bằng những việc trong khả năng của mình.
Cụ nhìn Cù Chính Lan rồi hỏi:
— Các chú bộ đội từ đâu đến?
Anh đáp:
— Cháu quê Nghệ An.
Cụ cười:
— Xa thế mà vẫn đến đây giữ bản, giữ đường cho dân à?
Cù Chính Lan chỉ nhẹ nhàng nói:
— Chúng cháu đi đâu cũng có bà con giúp đỡ. Việc của bộ đội là cùng nhân dân giữ quê hương.
Một người phụ nữ Mường mang thêm ít cơm đặt trước mặt các chiến sĩ.
Bà nói:
— Các chú ăn đi. Đường xa vất vả rồi.
Một chiến sĩ trẻ cảm động:
— Bà con còn thiếu thốn mà vẫn chia cho bộ đội.
Người phụ nữ lắc đầu:
— Bộ đội cũng là con em mình cả.
Câu nói mộc mạc khiến căn nhà sàn bỗng yên lặng.
Cù Chính Lan nhìn quanh.
Anh thấy bên góc nhà là những bó củi, những bao thóc và vài dụng cụ lao động. Cuộc sống của người dân vẫn bình dị, nhưng chiến tranh đã khiến mọi người phải chung sức bảo vệ bản làng.
Cụ già lại kể:
— Người Mường chúng tôi có câu chuyện về những người đi xa nhưng luôn nhớ đường về. Người đi chiến đấu cũng vậy. Đi đâu rồi cũng mong ngày trở lại.
Cù Chính Lan nghe xong, mỉm cười.
Lời kể ấy làm anh nhớ đến Quỳnh Đôi.
Nhớ căn nhà tuổi thơ.
Nhớ những con đường làng.
Nhớ người thân ở quê.
Anh hiểu rằng dù mỗi vùng đất có phong tục, tiếng nói và cuộc sống riêng, nỗi nhớ quê của con người thì giống nhau.
Đêm ấy, bên bếp lửa nhà sàn, người dân Mường kể tiếp những câu chuyện về núi rừng, về mùa lúa và về những gia đình đang mong người thân trở về.
Các chiến sĩ ngồi lắng nghe.
Không có những lời diễn thuyết lớn lao.
Chỉ có những câu chuyện đời thường.
Nhưng chính trong những câu chuyện ấy, người lính cảm nhận rõ hơn sự gắn bó giữa quân và dân.
Trước khi rời bản, cụ già nắm tay Cù Chính Lan:
— Mong các chú bình an.
Anh đáp:
— Chúng cháu cảm ơn bà con. Khi đất nước yên bình, chúng cháu sẽ nhớ những ngày ở bản.
Cụ cười:
— Rồi sẽ có ngày ấy.
Đoàn quân tiếp tục lên đường.
Cù Chính Lan đi được một đoạn vẫn còn nhớ tiếng kể chuyện bên bếp lửa.
Anh hiểu rằng nhân dân không chỉ là người giúp đỡ bộ đội trong những ngày gian khó. Nhân dân còn là nơi người lính tìm thấy hơi ấm quê nhà giữa những tháng ngày xa xứ.
Và câu chuyện của người dân Mường hôm ấy trở thành một ký ức đẹp trong những năm tháng chiến đấu của người lính trẻ: giữa chiến tranh, tình người vẫn có thể làm nên những khoảnh khắc bình yên.



