Người Đan Nón
Người Đan Nón
Ở một làng quê miền Trung có bà cụ chuyên đan nón lá.
Trong chiến tranh, ngoài nón cho dân làng, bà còn đan thêm rất nhiều chiếc gửi cho các đơn vị ngoài mặt trận.
Bà không biết người đội là ai.
Cũng không bao giờ nhận được thư cảm ơn.
Mỗi sáng, bà lại ngồi bên hiên nhà, tỉ mỉ xếp từng lá cọ.
Khâu từng đường kim.
Có hôm đau lưng không ngồi nổi.
Bà vẫn cố làm thêm một chiếc nữa.
Bà thường bảo:
— Ngoài kia có người cần che nắng che mưa.
Nhiều năm sau, một cựu chiến binh tìm về làng.
Ông mang theo chiếc nón cũ đã sờn mép.
Nói rằng mình đã đội nó suốt một quãng đời chiến trận.
Bà cụ lúc ấy đã rất già.
Nhìn chiếc nón, bà bật cười rồi khóc.
Bởi lần đầu tiên bà gặp được người đã nhận món quà vô danh của mình năm ấy.



