Người Đan Nón Lá
Người Đan Nón Lá
Ở cuối làng có bà cụ tên Tám.
Suốt mấy chục năm, bà sống bằng nghề đan nón lá.
Những năm chiến tranh, nón lá không chỉ để che nắng che mưa.
Mà còn theo chân bao người trên những con đường xa.
Ngày nào bà cũng ngồi trước hiên.
Bên cạnh là chồng lá cọ và những vành tre.
Đôi bàn tay thoăn thoắt đan từng đường kim.
Có hôm làm đến khuya dưới ánh đèn dầu.
Người ta hỏi sao bà làm nhiều thế.
Bà cười:
— Còn làm được thì còn vui.
Sau này, nhiều người trong làng kể rằng chiếc nón bà đan từng theo họ đến trường, ra đồng, lên đường nhập ngũ rồi lại trở về.
Những chiếc nón giản dị ấy không ghi tên người làm.
Nhưng đã góp mặt trong biết bao câu chuyện của một thời gian khó.



