NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐẾM SÓNG TRÊN "HÒN ĐẢO KHÔNG CÂY"
Ninh Bình trong tâm thức nhiều người là núi non Tràng An hay chùa Bái Đính, nhưng có một Ninh Bình rất khác ở cực Nam: vùng biển Kim Sơn. Ở đó, có những người như ông Vũ Văn Tiến, những người dành cả tuổi thanh xuân để canh giữ một ngọn đèn biển, nơi mà ranh giới giữa đất liền và đại dương chỉ là một dải cát trắng và những cơn bão dữ.
Nếu những nhân vật lịch sử khác chiến đấu trong tiếng súng, thì ông Tiến chiến đấu với sự im lặng. Ông thuộc thế hệ những người đầu tiên ra bám trụ tại Cồn Nổi khi nơi đây còn là một bãi cát hoang vu, không điện, không nước ngọt và đặc biệt là không một bóng cây xanh.
Khi đó, người ta thường ca ngợi ánh sáng hải đăng giúp tàu thuyền qua lại, nhưng ít ai kể về nỗi ám ảnh của những đêm bão giật cấp 11, 12. Khi đó, người gác đèn phải tự buộc mình vào lan can sắt để không bị gió thổi bay xuống biển, mắt không rời ngọn đèn vì hiểu rằng: Chỉ cần một giây tắt sáng, tính mạng của hàng chục ngư dân và sự an nguy của vùng biên giới biển sẽ bị đe dọa.
Sống ở Cồn Nổi những năm đầu là một cuộc hành xác. Nước ngọt quý hơn máu. Ông Tiến và đồng đội phải hứng từng giọt nước mưa, chắt chiu từng ca nước để nấu ăn, còn việc tắm giặt bằng nước ngọt là một điều xa xỉ.
Trong khi vợ con ở đất liền gieo mạ, gặt lúa theo mùa, thì lịch trình của ông được tính bằng con nước lên xuống và những lần tàu tiếp tế ra khơi. Sự hy sinh của ông không có tiếng bom, nhưng nó bào mòn sức khỏe bằng hơi muối mặn và nỗi nhớ nhà khắc khoải mỗi khi nhìn về phía chân trời nơi có ánh điện của thị trấn Phát Diệm.
Nhiệm vụ của ông Tiến không chỉ là gác đèn, mà còn là một mắt xích trong mạng lưới an ninh quốc phòng vùng biển. Những năm tháng "thời hoa lửa" trên biển Đông, việc quan sát các tàu lạ, báo cáo kịp thời những biến động trên vùng lãnh hải là nhiệm vụ sống còn. Ông là một "cột mốc sống" khẳng định chủ quyền của Ninh Bình trên biển.
Bài viết về ông không có những chiến công rầm rộ, nhưng có cái chất lỳ lợm của người vùng biển Kim Sơn: Càng bão tố, càng đứng vững.



