NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHÔNG BAO GIỜ DÁM NGỒI QUAY LƯNG RA CỬA
Ở quán nước đầu làng, ông luôn chọn một chỗ rất quen.
Ngồi quay mặt ra cửa.
Không bao giờ ngồi quay lưng.
Người ta nghĩ đó chỉ là thói quen.
Nhưng vợ ông biết.
Trong chiến trường, quay lưng có nghĩa là không nhìn thấy nguy hiểm.
Một lần, có người vô tình kéo ghế, bảo ông đổi chỗ.
Ông đứng dậy ngay.
Không ngồi nữa.
Rồi đi về.
Không giận. Không giải thích.
Chỉ là… không thể.
Nhiều năm sau, con ông hỏi: “Sao bố khó tính vậy?”
Ông trả lời:
“Không phải khó. Là quen rồi.”
Một thói quen rất nhỏ.
Nhưng là phần còn lại của một thời… không bao giờ biến mất.



