NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHÔNG BIẾT KHÓC
Ông Năm là người ít nói, cả đời chưa ai thấy ông rơi nước mắt. Khi con trai lên đường nhập ngũ, ông chỉ vỗ vai con một cái thật mạnh, dặn đúng một câu: “Làm trai cho đáng”. Ngày nhận giấy báo tử, mọi người chờ ông khóc, nhưng ông không. Ông lặng lẽ cất tờ giấy vào túi áo, ra sau nhà chẻ củi, làm việc đến tối mịt. Đêm đó, vợ ông nghe tiếng nức nở khe khẽ. Ông ngồi một mình ngoài hiên, tay cầm đôi dép cũ của con, nước mắt rơi ướt cả nền đất. Trong thời hoa lửa, có những người đàn ông không khóc tr
Ông Năm là người ít nói, cả đời chưa ai thấy ông rơi nước mắt. Khi con trai lên đường nhập ngũ, ông chỉ vỗ vai con một cái thật mạnh, dặn đúng một câu: “Làm trai cho đáng”.
Ngày nhận giấy báo tử, mọi người chờ ông khóc, nhưng ông không. Ông lặng lẽ cất tờ giấy vào túi áo, ra sau nhà chẻ củi, làm việc đến tối mịt.
Đêm đó, vợ ông nghe tiếng nức nở khe khẽ. Ông ngồi một mình ngoài hiên, tay cầm đôi dép cũ của con, nước mắt rơi ướt cả nền đất.
Trong thời hoa lửa, có những người đàn ông không khóc trước mặt ai, nhưng nỗi đau thì theo họ đến tận cuối đời.


