NGƯỜI ĐÀN ÔNG SỬA ĐỒNG HỒ GIỮA VÙNG GIẢI PHÓNG
NGƯỜI ĐÀN ÔNG SỬA ĐỒNG HỒ GIỮA VÙNG GIẢI PHÓNG
Trong một khu căn cứ nhỏ giữa vùng giải phóng, có một người đàn ông làm công việc rất đặc biệt: sửa đồng hồ. Ông không phải thợ chính quy, cũng không có cửa tiệm đúng nghĩa. Tất cả dụng cụ chỉ là vài tua vít nhỏ, một chiếc kính lúp cũ và một hộp đựng linh kiện tự chế từ vỏ hộp thiếc.
Đồng hồ trong chiến tranh không chỉ để xem giờ. Nó giúp các đơn vị thống nhất thời gian hành quân, quy định giờ xuất phát, giờ nổ súng và cả thời điểm liên lạc. Vì vậy, khi một chiếc đồng hồ hỏng, nó có thể ảnh hưởng đến cả kế hoạch của một đơn vị.
Người đàn ông thường ngồi trong một căn hầm nhỏ. Ánh sáng chỉ đủ để nhìn rõ mặt đồng hồ. Ông làm việc rất chậm, tỉ mỉ tháo từng bộ phận nhỏ rồi lau sạch bụi. Có những chiếc đồng hồ đã rơi, va đập mạnh hoặc dính nước suối nên gần như không thể sửa ngay lần đầu.
Một lần, có một cán bộ mang đến chiếc đồng hồ đeo tay đã ngừng chạy sau một trận hành quân dài. Đó là chiếc đồng hồ kỷ niệm của gia đình, được giữ gìn rất cẩn thận. Ông nhận lấy, không nói nhiều, chỉ gật đầu.
Ông mất gần hai ngày để sửa. Thiếu linh kiện, ông phải tháo một chiếc đồng hồ khác đã hỏng để lấy chi tiết thay thế. Khi đồng hồ chạy lại, ông không báo ngay mà đợi người cán bộ quay lại mới đưa.
Người nhận cầm đồng hồ, nhìn kim giây chạy trở lại, chỉ nói một câu:
"May quá, vẫn còn kịp giờ."
Câu nói ấy khiến ông thợ sửa đồng hồ nhớ rất lâu.
Trong những năm chiến tranh, ông sửa không chỉ một vài chiếc mà hàng chục chiếc đồng hồ cho các đơn vị khác nhau. Có chiếc bị vỡ mặt kính, có chiếc bị gãy kim, có chiếc chỉ đơn giản là hết cót. Mỗi lần sửa xong, ông đều kiểm tra rất kỹ trước khi trả lại.
Đôi khi, đồng đội đến chờ sửa đồng hồ phải ngồi lại trong hầm hàng giờ. Trong lúc đó, họ kể chuyện hành quân, chuyện gia đình hoặc những tin tức mới nhận được từ hậu phương. Căn hầm nhỏ vì thế trở thành một điểm dừng chân tạm thời giữa chiến tranh.
Sau hòa bình, ông trở về quê và mở một tiệm sửa đồng hồ nhỏ. Trên kệ vẫn còn giữ lại một vài chiếc đồng hồ hỏng từ thời chiến. Ông không sửa chúng nữa mà giữ như kỷ niệm.
Khách đến sửa đồng hồ thường thấy ông làm việc rất chậm nhưng chính xác. Khi được hỏi, ông chỉ nói rằng trước đây từng sửa đồng hồ trong hoàn cảnh thiếu thốn hơn nhiều, nên bây giờ mọi thứ đã dễ hơn rất nhiều.
Những chiếc đồng hồ cũ không còn chạy, nhưng đối với ông, chúng vẫn giữ lại ký ức của một thời gian đặc biệt. Mỗi kim đồng hồ từng đứng lại hay chạy lại đều gắn với một câu chuyện, một con người và một thời điểm không thể lặp lại.
Chiến tranh đã qua, nhưng trong góc nhỏ của tiệm sửa đồng hồ ấy, thời gian của một thời hoa lửa vẫn được giữ lại một cách lặng lẽ.


