NGƯỜI ĐÀN ÔNG THAY ĐỔI LỊCH SỬ Y HỌC THẾ GIỚI- TÔN THẤT TÙNG
NGƯỜI ĐÀN ÔNG THAY ĐỔI LỊCH SỬ Y HỌC THẾ GIỚi – TÔN THẤT TÙNG
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có những con người mà cuộc đời họ giống như một huyền thoại. Một trong những huyền thoại lớn lao ấy chính là Giáo sư, Bác sĩ Tôn Thất Tùng – người đã dùng trí tuệ phi thường và đôi bàn tay vàng của mình để cứu sống hàng vạn con người và làm rạng danh y học nước nhà trên trường quốc tế.
Câu chuyện vĩ đại của ông bắt đầu từ những năm 1930, thời kỳ nước ta còn bị thực dân Pháp đô hộ. Ngày ấy, người Pháp luôn giữ tư tưởng thực dân độc quyền, xem thường trí tuệ của người bản xứ. Họ quy định chỉ có bác sĩ người Pháp mới được quyền mổ, còn người Việt chỉ được làm trợ lý. Nhưng chàng thanh niên Tôn Thất Tùng khi ấy, với lòng tự tôn dân tộc sâu sắc, đã quyết không cúi đầu. Ông miệt mài học tập quên ăn quên ngủ. Kết quả, ông đã thi đỗ xuất sắc và trở thành người Việt Nam đầu tiên giành được danh hiệu Bác sĩ nội trú của các bệnh viện Đông Dương. Đây là phát súng đầu tiên khẳng định năng lực của người Việt trước giới y khoa thực dân.
Thế nhưng, đỉnh cao trong cuộc đời của ông, câu chuyện khiến cả thế giới phải ngả mũ thán phục lại diễn ra vào những năm 1960. Thời bấy giờ, phẫu thuật gan là "vùng cấm" của y học toàn cầu. Các bác sĩ phương Tây khi mổ gan phải mất từ 3 đến 4 tiếng đồng hồ, vừa mổ vừa phải dò dẫm trong bể máu. Tỷ lệ bệnh nhân tử vong vì mất máu ngay trên bàn mổ là cực kỳ cao.
Chứng kiến biết bao người bệnh phải ra đi bất lực, bác sĩ Tôn Thất Tùng đau xót khôn nguôi. Ông tự đặt ra cho mình một mục tiêu điên rồ lúc bấy giờ: Phải tìm ra cách mổ gan mà không chảy máu. Trong điều kiện chiến tranh thiếu thốn, không có máy móc hiện đại, ông đã chọn một con đường vô cùng gian khổ. Đêm này qua đêm khác, ông lầm lũi trong nhà xác, tự tay phẫu tích tỉ mỉ trên 200 lá gan của người quá cố. Ông tỉ mẩn dùng ngón tay nạo từng mô gan để tìm ra đường đi của các mạch máu nhỏ như sợi chỉ.
Và rồi, bước ngoặt lịch sử đã đến. Nhờ thấu hiểu cấu trúc gan như lòng bàn tay, ông đã sáng tạo ra phương pháp: dùng tay bóp nhẹ nhu mô gan để lộ ra các mạch máu, sau đó thắt chặt chúng lại trước khi cắt. Cách làm này giữ cho vùng mổ hoàn toàn khô ráo. Kết quả vô cùng kinh ngạc: Một ca mổ gan từ 4 tiếng đồng hồ nghẹt thở được rút ngắn xuống chỉ còn từ 4 đến 8 phút!
Khi phương pháp "mổ gan khô" của ông được công bố tại Paris, giới y học phương Tây đã rúng động. Họ không thể tin nổi một bác sĩ đến từ đất nước Việt Nam nghèo khó, đang chịu bom đạn chiến tranh, lại có thể làm được điều mà cả thế giới bất lực. Phương pháp ấy ngay lập tức được đưa vào sách giáo khoa y khoa toàn cầu và được trang trọng đặt tên là "Phương pháp Tôn Thất Tùng".
Giáo sư Tôn Thất Tùng đã đi xa, nhưng câu chuyện về cuộc đời ông vẫn luôn là một ngọn đuốc sáng. Ông đã chứng minh cho thế giới thấy rằng: Trí tuệ Việt Nam không hề thua kém bất kỳ quốc gia nào. Đối với thế hệ học sinh hôm nay, câu chuyện của ông là nguồn cảm hứng vô tận về tinh thần tự học, ý chí vượt khó và khát vọng cháy bỏng được cống hiến cho cuộc đời.
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có những con người mà cuộc đời họ giống như một huyền thoại. Một trong những huyền thoại lớn lao ấy chính là Giáo sư, Bác sĩ Tôn Thất Tùng – người đã dùng trí tuệ phi thường và đôi bàn tay vàng của mình để cứu sống hàng vạn con người và làm rạng danh y học nước nhà trên trường quốc tế.
Câu chuyện vĩ đại của ông bắt đầu từ những năm 1930, thời kỳ nước ta còn bị thực dân Pháp đô hộ. Ngày ấy, người Pháp luôn giữ tư tưởng thực dân độc quyền, xem thường trí tuệ của người bản xứ. Họ quy định chỉ có bác sĩ người Pháp mới được quyền mổ, còn người Việt chỉ được làm trợ lý. Nhưng chàng thanh niên Tôn Thất Tùng khi ấy, với lòng tự tôn dân tộc sâu sắc, đã quyết không cúi đầu. Ông miệt mài học tập quên ăn quên ngủ. Kết quả, ông đã thi đỗ xuất sắc và trở thành người Việt Nam đầu tiên giành được danh hiệu Bác sĩ nội trú của các bệnh viện Đông Dương. Đây là phát súng đầu tiên khẳng định năng lực của người Việt trước giới y khoa thực dân.
Thế nhưng, đỉnh cao trong cuộc đời của ông, câu chuyện khiến cả thế giới phải ngả mũ thán phục lại diễn ra vào những năm 1960. Thời bấy giờ, phẫu thuật gan là "vùng cấm" của y học toàn cầu. Các bác sĩ phương Tây khi mổ gan phải mất từ 3 đến 4 tiếng đồng hồ, vừa mổ vừa phải dò dẫm trong bể máu. Tỷ lệ bệnh nhân tử vong vì mất máu ngay trên bàn mổ là cực kỳ cao.
Chứng kiến biết bao người bệnh phải ra đi bất lực, bác sĩ Tôn Thất Tùng đau xót khôn nguôi. Ông tự đặt ra cho mình một mục tiêu điên rồ lúc bấy giờ: Phải tìm ra cách mổ gan mà không chảy máu. Trong điều kiện chiến tranh thiếu thốn, không có máy móc hiện đại, ông đã chọn một con đường vô cùng gian khổ. Đêm này qua đêm khác, ông lầm lũi trong nhà xác, tự tay phẫu tích tỉ mỉ trên 200 lá gan của người quá cố. Ông tỉ mẩn dùng ngón tay nạo từng mô gan để tìm ra đường đi của các mạch máu nhỏ như sợi chỉ.
Và rồi, bước ngoặt lịch sử đã đến. Nhờ thấu hiểu cấu trúc gan như lòng bàn tay, ông đã sáng tạo ra phương pháp: dùng tay bóp nhẹ nhu mô gan để lộ ra các mạch máu, sau đó thắt chặt chúng lại trước khi cắt. Cách làm này giữ cho vùng mổ hoàn toàn khô ráo. Kết quả vô cùng kinh ngạc: Một ca mổ gan từ 4 tiếng đồng hồ nghẹt thở được rút ngắn xuống chỉ còn từ 4 đến 8 phút!
Khi phương pháp "mổ gan khô" của ông được công bố tại Paris, giới y học phương Tây đã rúng động. Họ không thể tin nổi một bác sĩ đến từ đất nước Việt Nam nghèo khó, đang chịu bom đạn chiến tranh, lại có thể làm được điều mà cả thế giới bất lực. Phương pháp ấy ngay lập tức được đưa vào sách giáo khoa y khoa toàn cầu và được trang trọng đặt tên là "Phương pháp Tôn Thất Tùng".
Giáo sư Tôn Thất Tùng đã đi xa, nhưng câu chuyện về cuộc đời ông vẫn luôn là một ngọn đuốc sáng. Ông đã chứng minh cho thế giới thấy rằng: Trí tuệ Việt Nam không hề thua kém bất kỳ quốc gia nào. Đối với thế hệ học sinh hôm nay, câu chuyện của ông là nguồn cảm hứng vô tận về tinh thần tự học, ý chí vượt khó và khát vọng cháy bỏng được cống hiến cho cuộc đời.



