NGƯỜI ĐÀN ÔNG VÀ BỨC THƯ CỦA MẸ
Ông Khôi chỉ còn một lá thư của mẹ.
Lá thư được viết rất ngắn.
Mẹ hỏi ông có khỏe không.
Dặn giữ gìn sức khỏe.
Dặn nhớ ăn uống.
Cuối thư là vài dòng hỏi thăm những người trong nhà.
Không có lời nào lớn lao.
Nhưng ông giữ nó suốt đời.
Ông nói mẹ ông không biết viết nhiều.
Chữ hơi run.
Nhưng ông đọc được từng chữ.
Mỗi lần nhớ nhà, ông lại lấy thư ra đọc.
Có thời gian thư bị rách một góc.
Ông dùng băng giấy dán lại.
Sau này, khi có máy tính, con trai ông đề nghị chụp lại.
Ông đồng ý.
Bức thư được quét và lưu thành nhiều bản.
Nhưng bản gốc vẫn được giữ trong hộp.
Ông nói bản sao giúp lưu giữ nội dung.
Còn bản gốc giữ cảm giác của người viết.
Nét chữ.
Vết mực.
Nếp gấp.
Tất cả đều là dấu vết của một người đã từng cầm lá thư.
Người mẹ không còn.
Nhưng qua từng dòng chữ, giọng nói dường như vẫn còn.
Một lần, cháu gái đọc thư.
Cô hỏi tại sao bà ngoại viết toàn những chuyện rất bình thường.
Ông nói vì với mẹ, những chuyện bình thường ấy chính là cuộc sống.
Mẹ không cần nói điều gì lớn.
Chỉ cần biết con vẫn khỏe.
Thế là đủ.
Lá thư được giữ đến cuối đời ông.
Sau đó, con cháu tiếp tục giữ.
Một vài dòng chữ giản dị đã đi qua nhiều thập kỷ.
Và trong đó vẫn có nguyên vẹn tình thương của một người mẹ dành cho đứa con ở xa.


