Bài viết

Người dân quân

Ninh Bình29/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ở một làng quê ven đê có chàng trai tên Đức. Nhà nghèo, cha mất sớm, mẹ già yếu, nhưng Đức luôn chăm chỉ làm lụng và sống chan hòa với mọi người. Khi phong trào dân quân được phát động, anh là người đầu tiên ghi tên tham gia. Ban ngày, Đức cày ruộng, sửa đê, giúp mẹ chăm lo gia đình. Đêm đến, anh cùng tổ dân quân thay phiên tuần tra quanh làng, quan sát bầu trời và bảo vệ kho lương thực. Trong tay anh luôn có chiếc đèn bão nhỏ để soi đường và làm tín hiệu khi cần. Ánh đèn ấy giữa màn đêm trông như một bông hoa lửa lặng lẽ nở trên con đê dài. Một đêm mưa gió, nước sông dâng cao làm đoạn đê đầu làng có nguy cơ vỡ. Nếu đê thủng, ruộng đồng và nhà cửa sẽ chìm trong nước. Đức lập tức chạy khắp xóm đánh trống báo động, rồi dẫn đầu thanh niên xúc đất, vác bao cát gia cố thân đê. Suốt đêm ấy, anh lội trong bùn nước đến kiệt sức mới chịu nghỉ. Nhờ sự kịp thời của anh và dân làng, con đê được giữ vững. Từ đó, bà con thường gọi Đức là “bông hoa lửa trên mặt đê”. Không phải vì anh thích nổi bật, mà vì trong lúc nguy nan, anh luôn là người thắp lên tinh thần đoàn kết cho mọi người. Sau ngày hòa bình, Đức tiếp tục sống giản dị nơi quê nhà, chăm lo ruộng vườn và tham gia việc làng. Mỗi mùa nước lên, người già trong xóm vẫn kể cho con cháu nghe chuyện đêm giữ đê năm ấy. Câu chuyện về Đức nhắc rằng trong thời hoa lửa, lòng dũng cảm không chỉ ở chiến trường xa, mà còn hiện diện nơi làng quê bình dị, trong những con người sẵn sàng đứng ra bảo vệ cuộc sống của cộng đồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn