Bài viết

người dân quân giữ làng bên bờ biển

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
người dân quân giữ làng bên bờ biển

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, không chỉ nơi rừng núi hay chiến trường ác liệt mới có tiếng súng chiến đấu, mà ngay tại những vùng quê ven biển, người dân cũng ngày đêm đứng lên bảo vệ quê hương. Những đội dân quân tự vệ tuy chỉ với vũ khí thô sơ nhưng bằng lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước mãnh liệt, họ đã góp phần tạo nên sức mạnh toàn dân trong cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc. Câu chuyện về người dân quân trẻ Đỗ Văn Nam nơi vùng biển Quảng Bình là một câu chuyện xúc động của thời hoa lửa.

Đỗ Văn Nam sinh ra trong một gia đình ngư dân nghèo bên bờ biển Nhật Lệ. Từ nhỏ, anh đã quen với tiếng sóng biển và những chuyến theo cha ra khơi lúc bình minh. Cuộc sống tuy vất vả nhưng yên bình cho đến khi chiến tranh lan rộng ra miền Bắc.

Những năm Mỹ đánh phá ác liệt, vùng biển quê anh thường xuyên bị tàu chiến và máy bay địch uy hiếp. Nhiều thuyền cá bị bắn phá, nhà cửa tan hoang sau các trận bom. Không ít người dân phải sơ tán vào sâu trong đất liền.

Chứng kiến quê hương bị tàn phá, Nam tình nguyện tham gia đội dân quân tự vệ của xã khi vừa tròn mười tám tuổi. Ban ngày anh vẫn cùng mẹ sửa lưới, phụ giúp gia đình, đêm đến lại tham gia tuần tra canh gác ven biển.

Nhiệm vụ của đội dân quân là quan sát tàu địch ngoài khơi, hỗ trợ bộ đội phòng thủ bờ biển và bảo vệ người dân mỗi khi có báo động. Dù trang bị còn thiếu thốn, mọi người vẫn luôn giữ tinh thần quyết tâm bảo vệ quê hương.

Anh Nam là người nhanh nhẹn và gan dạ nhất đội. Nhiều lần trong đêm tối, anh chèo thuyền nhỏ ra gần khu vực biển nguy hiểm để quan sát tình hình tàu chiến địch rồi bí mật báo tin cho đơn vị phòng thủ.

Người dân trong làng ai cũng quý mến chàng trai trẻ ấy. Họ thường nói:
“Có Nam canh biển, bà con thấy yên tâm hơn.”

Một buổi tối cuối năm 1972, khi cả làng đang chuẩn bị sơ tán vì có tin máy bay địch sắp đánh phá, đội dân quân nhận được tin báo một tàu lạ xuất hiện gần cửa biển.

Nghi ngờ đó là tàu biệt kích địch, anh Nam cùng vài đồng đội lập tức lên đường kiểm tra. Biển đêm hôm ấy sóng lớn, gió lạnh thổi mạnh khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn.

Chiếc thuyền nhỏ lặng lẽ rẽ sóng tiến ra xa bờ. Trong màn đêm mịt mùng, mọi người phát hiện ánh đèn mờ từ một con tàu đang tiến sát vào khu vực làng chài.

Anh Nam nhanh chóng dùng tín hiệu bí mật báo về đơn vị phòng thủ ven biển. Nhưng đúng lúc ấy, tàu địch phát hiện có người theo dõi và lập tức nổ súng.

Tiếng đạn xé gió vang lên trên mặt biển. Chiếc thuyền nhỏ rung mạnh giữa những con sóng lớn. Một đồng đội của anh bị thương ở vai.

Trong tình huống nguy hiểm ấy, anh Nam bình tĩnh đưa đồng đội nằm xuống rồi tiếp tục chèo thuyền tránh làn đạn. Đồng thời, anh cố giữ liên lạc để bộ đội trên bờ kịp thời chuẩn bị chiến đấu.

Nhờ tín hiệu cảnh báo của đội dân quân, lực lượng phòng thủ nhanh chóng triển khai trận địa và đẩy lùi được nhóm biệt kích trước khi chúng kịp đổ bộ vào làng.

Nhưng trong lúc quay thuyền vào bờ, một loạt đạn từ phía tàu địch bất ngờ bắn tới. Anh Nam bị thương nặng ở ngực.

Dù máu thấm đỏ cả áo, anh vẫn cố giữ tay lái đưa đồng đội và chiếc thuyền cập bờ an toàn. Khi mọi người dìu anh lên bãi cát, anh chỉ kịp nhìn về phía làng quê phía xa rồi khẽ nói:
“Làng mình… an toàn rồi…”

Người dân quân trẻ ấy đã mãi mãi nằm lại bên bờ biển quê hương trong đêm gió lạnh năm ấy.

Sự hy sinh của anh khiến cả làng chìm trong xúc động. Người dân ven biển vẫn luôn nhắc về anh như một biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần yêu quê hương tha thiết.

Sau ngày đất nước thống nhất, trên bãi biển nơi anh từng canh gác năm xưa, cuộc sống dần trở lại yên bình. Những đoàn thuyền lại ra khơi trong tiếng cười của ngư dân. Nhưng mỗi khi nhắc về những năm tháng chiến tranh, người dân nơi đây vẫn không quên người dân quân trẻ đã hy sinh để bảo vệ xóm làng.

Câu chuyện về Đỗ Văn Nam là hình ảnh đẹp của biết bao con người bình dị trong thời hoa lửa. Họ không cần những điều lớn lao, chỉ mang trong tim tình yêu quê hương sâu sắc và sẵn sàng hy sinh để bảo vệ đất nước.

Ngày nay, thế hệ trẻ được sống trong hòa bình càng cần biết trân trọng những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người sống có trách nhiệm hơn với Tổ quốc, biết yêu thương quê hương và tiếp tục xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn