Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI DÂN QUÂN THẦM LẶNG Y MÙI

Quảng Ngãi30/12/2025Chi đoàn Trường tiểu học Kim Đồng, liên đội trường tiểu học Kim Đồng, Đoàn xã Đắk Pék (Đoàn xã Đắk Pék)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện lịch sử nhân chứng kể lại:

NGƯỜI DÂN QUÂN THẦM LẶNG Y MÙI

Ngôi nhà nhỏ ở thôn 14B, xã Đắk Pék lặng lẽ nép mình giữa không gian yên bình của núi rừng hôm nay. Những bức tường đã phai màu theo năm tháng, nền nhà mòn dấu thời gian, nhưng ở nơi trang trọng nhất, những tấm huân – huy chương, giấy khen vẫn được gìn giữ cẩn thận. Chúng không chỉ là những vật kỷ niệm, mà còn là những chứng nhân không lời, nhắc nhớ về một thời đạn bom khốc liệt đã lùi xa, nhưng chưa bao giờ phai nhạt trong ký ức những người từng đi qua chiến tranh.

Ở đó, bác Y Mùi, sinh năm 1950, ngồi trầm lặng. Mái tóc bạc trắng, khuôn mặt in hằn dấu vết của thời gian và gian khó. Đôi chân mang di chứng chiến tranh vẫn âm ỉ nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời, như một lời nhắc nhở không dứt về những năm tháng tuổi trẻ bác đã gửi lại giữa núi rừng, bom đạn.

Ngày ấy, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, bác Y Mùi không trực tiếp cầm súng nơi chiến hào, bác tham gia lực lượng dân quân địa phương – một lực lượng thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng trong cuộc kháng chiến. Nhiệm vụ của bác là vận chuyển lương thực, hàng hóa, thư từ, thuốc men tiếp tế cho bộ đội và các cơ sở cách mạng. Công việc tưởng chừng giản đơn, nhưng thực chất lại đối mặt với muôn vàn hiểm nguy.

Những con đường rừng quanh co, những đêm băng suối, vượt dốc trong mưa rừng, sương núi, luôn tiềm ẩn cái chết cận kề. Bom địch có thể trút xuống bất cứ lúc nào. Mỗi chuyến đi là một lần đánh cược mạng sống, nhưng chưa khi nào bác và đồng đội chùn bước. Bởi phía trước là tiền tuyến, là bộ đội đang chờ từng gùi lương thực để tiếp tục chiến đấu, là niềm tin rằng mỗi bước chân lặng lẽ của dân quân sẽ góp phần giữ vững mạch sống của cách mạng.

Trong một lần làm nhiệm vụ, giữa lúc đoàn dân quân đang vận chuyển lương thực thì máy bay địch bất ngờ ném bom. Đất trời rung chuyển, khói lửa mù mịt. Giữa khoảnh khắc sinh tử ấy, một mảnh bom rơi trúng chân bác, xé toạc da thịt. Cơn đau buốt thấu tận xương, máu thấm ướt ống quần. Nhưng giữa tiếng bom nổ dồn dập, điều bác nghĩ đến không phải là nỗi đau của bản thân, mà là số lương thực đang mang theo. Bác cắn răng chịu đựng, cố gắng bảo vệ hàng hóa, bởi bác hiểu rằng nếu để mất số lương thực ấy, bộ đội nơi tiền tuyến sẽ phải đối mặt với muôn vàn khó khăn.

Vết thương năm ấy đã để lại di chứng suốt cả cuộc đời. Đôi chân từng băng rừng, vượt suối nay không còn lành lặn như xưa. Việc đi lại, lao động trở nên khó khăn hơn rất nhiều. Thế nhưng, chưa bao giờ bác Y Mùi xem đó là mất mát hay thiệt thòi. Với bác, đó là dấu ấn của một thời đã sống trọn cho cách mạng, là minh chứng cho những năm tháng tuổi trẻ không tiếc thân mình vì quê hương, đất nước.

Hòa bình lập lại, bác trở về với cuộc sống đời thường. Bom đạn lùi xa, tiếng súng im bặt, nhưng ký ức về những đêm gùi lương thực trong rừng sâu, về ánh lửa bom loé sáng giữa trời đêm, về cơn đau nhói nơi chân bị thương vẫn còn nguyên trong tâm trí. Bác sống giản dị, lặng lẽ, hòa mình vào cuộc sống của thôn làng, như chính bao người dân quân năm xưa – những con người không được nhắc tên nhiều trên trang sử lớn, nhưng lại góp phần làm nên chiến thắng của cả dân tộc.

Trong những ngày hôm nay, khi các đoàn viên, thiếu nhi đến thăm, trao tặng những phần quà nghĩa tình, ánh mắt bác Y Mùi ánh lên niềm xúc động. Những bàn tay non nớt nắm lấy bàn tay gầy guộc của bác, như sự nối dài của các thế hệ. Giữa căn nhà nhỏ, quá khứ và hiện tại gặp nhau – lặng lẽ mà thiêng liêng. Đó không chỉ là sự tri ân, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả những vết thương không bao giờ lành của những con người bình dị như bác.

Câu chuyện về bác Y Mùi không hào hùng theo cách ồn ào. Nó lặng lẽ như chính cuộc đời bác, nhưng đủ sâu để chạm vào lòng người. Đó là câu chuyện của một người dân quân thôn 14B, của một thế hệ đã đi qua chiến tranh với tất cả niềm tin, lòng yêu nước và tinh thần cống hiến vô điều kiện.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện ấy là một bài học sống động về trách nhiệm và lòng biết ơn. Nó nhắc nhở mỗi người rằng, được sống trong hòa bình là một may mắn lớn lao, và sống xứng đáng với quá khứ không chỉ bằng lời tri ân, mà bằng hành động cụ thể: học tập tốt, rèn luyện tốt, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với cộng đồng và quê hương. Những dấu chân thời hoa lửa của bác Y Mùi và bao người dân quân năm xưa sẽ còn mãi, như ngọn lửa âm thầm soi sáng con đường đi tới của các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn