Bài viết

Người dân Quảng Bình "xe chưa qua nhà không tiếc"

Lào Cai13/05/2026quang mạnh (xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người dân Quảng Bình – “Xe chưa qua, nhà không tiếc” Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Quảng Bình được xem là “tuyến lửa” của miền Bắc, nơi hứng chịu vô số trận bom ác liệt của không quân Mỹ nhằm cắt đứt tuyến chi viện cho chiến trường miền Nam. Mảnh đất này vừa là hậu phương trực tiếp, vừa là cửa ngõ quan trọng của tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Giữa mưa bom bão đạn, người dân Quảng Bình đã viết nên nhiều câu chuyện cảm động về tinh thần yêu nước và sự hy sinh thầm lặng, trong đó có khẩu hiệu nổi tiếng: “Xe chưa qua, nhà không tiếc”. Những năm ấy, các đoàn xe vận tải ngày đêm nối đuôi nhau chở lương thực, vũ khí, thuốc men vượt qua Quảng Bình để vào Nam. Địch liên tục đánh phá cầu đường, bến phà và các trọng điểm giao thông khiến nhiều tuyến đường bị cày nát, lầy lội, hố bom chằng chịt. Có những đêm mưa lớn, xe chở hàng bị sa lầy ngay giữa đường, nếu không kịp khắc phục sẽ làm ách tắc cả tuyến vận tải phục vụ chiến trường. Trong hoàn cảnh ấy, người dân hai bên đường đã không ngần ngại góp tất cả những gì mình có để cứu đường, cứu xe. Nhiều gia đình tự tay tháo dỡ cánh cửa gỗ, tấm phản giường, hàng rào, ván nhà đem ra lót đường cho xe vượt qua đoạn lầy. Có nhà vừa dựng xong mái tranh sau trận bom lại tiếp tục tháo gỗ cho bộ đội làm cầu tạm. Với bà con, tài sản dù quý nhưng không thể quý hơn việc chi viện cho tiền tuyến. Khắp các làng quê Quảng Bình thời ấy, hình ảnh quen thuộc là những người mẹ, người chị đội mưa đêm mang đuốc ra đường giúp bộ đội kéo xe, lấp hố bom. Thanh niên thì xung phong sửa đường, bắc cầu, dẫn xe qua trọng điểm nguy hiểm. Có những cụ già cũng chống gậy ra phụ dân quân chuyển từng tấm ván, từng bao đất để thông đường trước giờ xe chạy. Mọi người đều hiểu rằng: chậm một chuyến xe có thể ảnh hưởng đến chiến trường miền Nam đang ngày đêm chiến đấu ác liệt. Câu nói “Xe chưa qua, nhà không tiếc” không chỉ là khẩu hiệu mà đã trở thành tinh thần sống của người dân Quảng Bình trong chiến tranh. Đó là sự hy sinh rất đỗi bình dị nhưng vô cùng lớn lao. Có những gia đình sau chiến tranh ngôi nhà chỉ còn trơ khung tre vì đã tháo gần hết gỗ ván để phục vụ vận tải, nhưng họ vẫn tự hào vì đã góp phần nhỏ bé cho ngày đất nước thống nhất. Tinh thần ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho các lực lượng vận tải, thanh niên xung phong và bộ đội Trường Sơn vượt qua mưa bom bão đạn để giữ vững mạch máu giao thông chi viện cho miền Nam. Dù địch đánh phá ác liệt đến đâu, những con đường vẫn nhanh chóng được sửa chữa, những chuyến xe vẫn tiếp tục lăn bánh. Chính lòng dân son sắt đã làm nên sức mạnh bền bỉ của hậu phương miền Bắc trong suốt những năm tháng chiến tranh gian khổ. Ngày nay, nhắc lại câu chuyện “xe chưa qua, nhà không tiếc”, nhiều người vẫn xúc động trước nghĩa tình và tinh thần yêu nước của người dân Quảng Bình năm xưa. Đó không chỉ là sự hy sinh vật chất mà còn là biểu tượng đẹp của tinh thần đoàn kết toàn dân, của ý chí “tất cả vì tiền tuyến, tất cả để chiến thắng” trong cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn