NGƯỜI DÂN SỬA ĐƯỜNG CHIẾN LƯỢC
Câu chuyện về người dân, chủ yếu là phụ nữ, tham gia sửa chữa các tuyến đường chiến lược bị bom phá, bảo đảm giao thông thông suốt cho bộ đội và vận tải.
Trong chiến tranh, đường còn thì quân còn. Mỗi tuyến đường chiến lược là mạch máu nối hậu phương với tiền tuyến. Bà Phan Thị Lành là một trong những người dân đã trực tiếp bám đường, sửa đường dưới mưa bom để giữ mạch máu ấy không bị đứt.
Bà Lành tham gia đội dân công hỏa tuyến từ khi mới ngoài hai mươi. Công việc của họ là lấp hố bom, san đường, bắc cầu tạm, thường làm ngay sau mỗi đợt đánh phá. Không đợi sáng, nhiều khi vừa nghe tiếng bom dứt là cả đội đã lên đường.
Dụng cụ chỉ là cuốc, xẻng, quang gánh, vật liệu lấy tại chỗ: đất, đá, cây gỗ. Hố bom sâu, nước đầy, bà Lành cùng chị em phải tát nước bằng gàu, rồi đổ đất, nện chặt. Tay phồng rộp, lưng đau nhức, nhưng không ai bỏ việc.
Nguy hiểm nhất là bom đánh lại khi đang sửa đường. Có lần, đang lấp hố thì máy bay quay lại, cả đội phải lao xuống hầm ven đường. Bom nổ ngay phía sau, đất đá văng đầy người. Khi yên, họ lại chui lên làm tiếp, vì biết rằng xe pháo đang chờ đường thông.
Nhiều đêm, bà Lành làm việc đến kiệt sức. Áo quần lấm bùn, chân tay rớm máu. Nhưng nhìn đoàn xe qua được an toàn, bà quên hết mệt nhọc. Có chiến sĩ đi qua còn kịp nói: “Nhờ các chị mà chúng tôi kịp giờ.”
Đường sửa xong rồi lại bị phá, rồi lại sửa. Không ai đếm được bao nhiêu lần như thế. Nhưng chính sự bền bỉ ấy đã giữ cho tuyến vận tải không bị tê liệt.
Sau chiến tranh, con đường được trải nhựa, xe cộ đông đúc. Bà Lành đi qua, không còn thấy hố bom, chỉ còn ký ức về những ngày lấy thân mình vá đường cho Tổ quốc.



