NGƯỜI DÂN TĂNG GIA NUÔI QUÂN
Câu chuyện về người phụ nữ nông thôn vừa sản xuất, vừa tổ chức tăng gia nuôi bộ đội, bảo đảm “cái ăn” cho chiến sĩ trong điều kiện bom đạn, thiếu thốn trăm bề.
Trong chiến tranh, khẩu hiệu “tăng gia sản xuất” không chỉ là phong trào, mà là mệnh lệnh sống còn. Bộ đội ngoài mặt trận cần đạn dược để đánh giặc, nhưng cũng cần bát cơm, miếng rau để sống và chiến đấu. Bà Phạm Thị Tính là một trong những người dân hậu phương đã dành trọn tuổi trẻ của mình cho công việc nuôi quân bằng chính ruộng vườn quê nhà.
Những năm chiến tranh phá hoại, xã Minh Tân được giao nhiệm vụ làm hậu phương trực tiếp cho các đơn vị bộ đội đóng quân và hành quân qua địa bàn. Ngoài phần lương thực giao nộp theo nghĩa vụ, xã còn phải tổ chức tăng gia để tiếp tế thêm. Bà Tính khi ấy là tổ trưởng tổ phụ nữ tăng gia.
Tăng gia trong chiến tranh không giống thời bình. Ruộng bị bom cày xới, thiếu giống, thiếu phân, thiếu nhân lực vì thanh niên ra trận. Nhưng không ai cho phép mình bỏ ruộng. Bà Tính cùng chị em khai hoang từng khoảnh đất ven làng, ven mương, trồng rau, trồng khoai, nuôi lợn, nuôi gà.
Mỗi sáng, trước khi ra đồng, bà lại kiểm tra chuồng lợn, chuồng gà. Thức ăn cho vật nuôi chủ yếu là cám trộn rau, bèo vớt từ ao. Có lúc bom đánh trúng ao, cá chết nổi trắng, bà cùng chị em lại tận dụng làm thức ăn, không để phí bất cứ thứ gì.
Nuôi quân không chỉ là sản xuất, mà còn là tổ chức cung cấp đúng lúc. Khi có đơn vị bộ đội về làng nghỉ chân, bà Tính cùng tổ phụ nữ lập tức nấu cơm, nấu canh. Bếp đặt dưới hầm hoặc trong bếp ngụy trang để tránh máy bay. Có bữa, cơm vừa chín thì còi báo động vang lên, mọi người phải khiêng cả nồi cơm xuống hầm.
Bà nhớ rõ những bữa cơm đơn sơ: cơm độn khoai, canh rau muống, vài miếng thịt mỏng. Nhưng bộ đội ăn rất ngon, vì đó là tấm lòng của dân. Có chiến sĩ trẻ, vừa ăn vừa khóc, nói nhớ nhà. Những lúc ấy, bà Tính coi họ như con, như em.
Không chỉ lo ăn, bà còn cùng chị em chăm sóc sức khỏe bộ đội, nấu nước lá, giặt quần áo. Có lần, một đơn vị đóng quân dài ngày, lương thực khan hiếm, bà Tính đã vận động từng nhà góp thêm rau, góp thêm gạo, không để bộ đội thiếu bữa.
Trong suốt những năm chiến tranh, không ai thống kê được bà Tính đã nuôi bao nhiêu lượt bộ đội. Chỉ biết rằng, làng Minh Tân luôn được nhắc đến như một điểm hậu phương vững chắc. Sau hòa bình, nhiều chiến sĩ trở lại tìm bà, gọi bà là “mẹ Tính”.
Bà cười hiền: “Nuôi được bộ đội là phúc của dân.” Nhưng lịch sử hiểu rằng, nếu không có những người dân tăng gia nuôi quân, hậu phương đã không thể đứng vững để tiền tuyến đi tới thắng lợi.



