NGƯỜI DÂN THÁI BÌNH SƠ TÁN TRẺ EM TRONG MƯA BOM
Trong những năm chiến tranh phá hoại, người dân Thái Bình đã tổ chức sơ tán hàng trăm trẻ em ra khỏi vùng đánh phá, bảo vệ sự sống non nớt giữa mưa bom bão đạn.
Tôi còn nhớ rất rõ ngày mình được bế chạy khỏi làng.
Trời mưa. Bom nổ phía xa. Người lớn chạy, trẻ con khóc.
Năm ấy tôi mới sáu tuổi.
Chiến tranh phá hoại miền Bắc bước vào giai đoạn ác liệt. Máy bay Mỹ đánh sâu vào hậu phương. Làng tôi nằm gần trục giao thông, thường xuyên bị ném bom. Người lớn họp làng, quyết định sơ tán toàn bộ trẻ em.
Cao trào của ký ức là đêm sơ tán đầu tiên. Mỗi gia đình cử một người đưa trẻ đi. Không đèn, không gọi tên. Chỉ đi theo hàng. Trẻ được bọc trong chăn, bịt miệng để không khóc to.
Có em bị bom rung ngất. Có em sốt. Người lớn thay nhau cõng.
Chúng tôi được đưa về những làng xa hơn. Nhà dân nhường chỗ, nhường cơm. Có gia đình nuôi thêm ba, bốn đứa trẻ không ruột thịt.
Chiến tranh không chỉ là bom đạn, mà là những đêm dài lo sợ cho con trẻ. Có người mẹ tiễn con đi rồi khóc cạn nước mắt. Có người cha đứng nhìn đoàn sơ tán khuất sau lũy tre.
Tôi sống sót qua chiến tranh nhờ những người dân ấy. Họ không có huân chương. Nhưng họ giữ được mầm sống của làng quê.
Hòa bình về, chúng tôi trở lại. Làng bị bom cày xới. Nhưng trẻ em còn. Sự sống còn.
Bây giờ nghĩ lại, tôi hiểu: sơ tán trẻ em là một mặt trận thầm lặng, nơi người dân Thái Bình đã chiến đấu để giữ tương lai.



