Người dân từng trú bom
Người dân từng trú bom
Tôi là Đỗ Thị Hà, sống gần Ngã ba Đồng Lộc trong những năm chiến tranh chống Mỹ. Những ngày ấy, tiếng còi báo động và tiếng bom nổ đã trở thành điều quen thuộc. Mỗi lần máy bay đến, tôi lại ôm con chạy xuống hầm trú ẩn, lòng run lên vì sợ hãi. Khi bom dứt, đất đá còn rơi lộp bộp trên mái hầm, khói bụi phủ kín cả vùng. Nhưng điều làm tôi xúc động nhất là vừa bước lên khỏi hầm đã thấy các cô thanh niên xung phong chạy ào ra mặt đường. Các cô không nghỉ ngơi, không than thở, chỉ lo nhanh chóng san lấp hố bom để xe tiếp tục đi. Có hôm trời tối đen, các cô vẫn cầm đèn pin dẫn đường cho đoàn xe. Tôi nhìn mà vừa thương vừa phục. Các cô còn trẻ hơn tôi nhiều nhưng gan dạ hơn tất cả chúng tôi. Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, khi nghe tin mười cô gái hy sinh, tôi ôm con khóc nức nở. Đến nay nhớ lại, tôi vẫn thấy biết ơn những người con gái đã hy sinh để quê hương và đất nước có ngày hòa bình.



