NGƯỜI DÂN VÀ LÁ CỜ ĐỎ SAO VÀNG
Trong những ngày Cách mạng Tháng Tám năm 1945, lá cờ đỏ sao vàng xuất hiện trên khắp các đường phố, làng quê và quảng trường. Với nhiều người dân, đó là lần đầu tiên họ được nhìn thấy một lá cờ trở thành biểu tượng chung của một đất nước độc lập. Lá cờ xuất hiện trong các cuộc mít tinh, biểu tình và lễ ra mắt chính quyền cách mạng.

Từ Hà Nội đến Huế, từ Sài Gòn đến các vùng nông thôn, lá cờ đỏ sao vàng trở thành hình ảnh quen thuộc của mùa thu năm ấy. Người dân treo cờ trước nhà, mang cờ xuống đường và sử dụng cờ trong các cuộc mít tinh. Màu đỏ và ngôi sao vàng trở thành biểu tượng của niềm tin và khát vọng độc lập.
Đối với những người dân bình thường, lá cờ ấy có một ý nghĩa rất gần gũi. Nó không phải là một biểu tượng xa lạ mà là thứ họ có thể tự tay may, tự tay treo và cùng nhau bảo vệ. Trong những ngày cách mạng, có những gia đình đã dùng vải có sẵn để may cờ. Có những người phụ nữ, những cô gái trẻ tự tay khâu từng đường kim mũi chỉ.
Khi ngày 2/9 đến, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên Quảng trường Ba Đình. Hàng vạn người chứng kiến khoảnh khắc Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập. Lá cờ trở thành một phần của hình ảnh ngày lập nước.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Từ đó đến nay, lá cờ đỏ sao vàng đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của quốc gia Việt Nam. Nó xuất hiện trong những ngày lễ lớn, trên các công trình công cộng và trong những sự kiện quan trọng của đất nước.
Nhưng phía sau lá cờ hôm nay là câu chuyện của một mùa thu năm 1945. Đó là thời điểm người dân lần đầu tiên được sống trong một không khí chính trị mới, khi họ cùng nhau xuống đường và khẳng định quyền làm chủ đất nước.
Lá cờ đỏ sao vàng vì thế không chỉ là một biểu tượng. Nó còn là ký ức về ngày độc lập, về những con người đã đứng dưới lá cờ ấy và cùng nhau viết nên một trang sử mới.



