NGƯỜI ĐAN VÕNG
NGƯỜI ĐAN VÕNG
Anh Cảnh vốn là thợ đan ở quê. Trước khi nhập ngũ, anh nổi tiếng khéo tay nhất làng. Ra chiến trường, anh thường tranh thủ những lúc nghỉ ngắn để đan lại võng cho đồng đội. Những chiếc võng rách vì gai rừng, vì hành quân nhiều ngày đều được anh sửa lại cẩn thận. “Ngủ được một giấc yên cũng quý lắm,” anh hay nói. Giữa chiến tranh, một chiếc võng chắc chắn giúp người lính có được chút nghỉ ngơi hiếm hoi. Đêm nào mắc võng xong cuối cùng cũng là anh. Có lần, sau nhiều ngày mưa lớn, võng của một chiến sĩ trẻ bị đứt dây giữa đêm khiến cậu ngã xuống bùn. Anh Cảnh ngồi thức gần hết đêm để đan lại chiếc võng mới. Sáng hôm sau, đơn vị tiếp tục hành quân. Khi đi qua một đoạn rừng bị đánh phá dữ dội, bom bất ngờ rơi xuống phía trước. Một đồng đội bị thương nằm giữa bãi đất trống. Anh Cảnh lao ra kéo người vào hầm trú ẩn. Người lính ấy sống. Còn anh mãi mãi nằm lại giữa cánh rừng đầy dây võng còn dang dở. Nhiều năm sau, những người lính cũ vẫn nhớ về anh mỗi khi mắc võng dưới tán cây. Bởi giữa những năm tháng khốc liệt nhất, đã từng có một người âm thầm đan lại những giấc ngủ bình yên cho đồng đội.


