Trong đại hội Chiến sĩ thi đua và dũng sĩ Đoàn Chiến thắng Dương Liễu – Đèo Nhông ( E2 hiện nay), bản báo cáo của Vũ Đức Long rất ngắn nhưng thật cô đọng và hấp dẫn lạ thường. Anh đã đưa Đại hội trở lại những giờ phút chiến đấu quyết liệt và sôi nổi trong chiến dịch Xuân – Hè năm 1970.
Về cuộc đời riêng của anh, Long nói rất ít, bởi mỗi lần nhắc đến là một lần gây cho anh cảm xúc xót xa vì cảnh nhà nghèo khổ mà phải tha phương cầu thực tận cái xứ xa xăm có cái tên rất mỹ miều “ Tân Thế Giới”. Long sinh ra và lớn lên ở nơi đất khách, quê người, trong một xã hội đầy rẫy những bất công, phân biệt đối xử nên luôn hướng về Tổ quốc. Và rồi, cũng như bao bà con Việt Kiều khác, Long đã được Đảng và Nhà nước đón về Tổ quốc. Từ đó, anh thực sự sống trong độc lập, tự do và trong sự yêu thương đùm bọc của nhân dân. Long quyết cống hiến tuổi trẻ của mình cho sự nghiệp của Đảng và dân tộc.
Mùa Xuân năm 1968, Long xung phong nhập ngũ và tình nguyện lên đường vào Nam đánh Mỹ. Về đến đơn vị, anh được giao nhiệm vụ làm liên lạc của một đại đội đặc công. Tuy là chiến sĩ mới nhưng bất cứ việc gì đơn vị giao cho, Long đều phấn đấu hoàn thành. Ngoài ra, anh còn tranh thủ học kỹ thuật chuyên môn của binh chủng. Bởi vây, Long được cán bộ và đồng đội rất yêu mến và tin tưởng. Tháng 2 năm 1970, giữa lúc đơn vị đang chuẩn bị làm nhiệm vụ thì bọn Nam Triều Tiên đổ quân càn quét gần vị trí đóng quân. Trong đơn vị có một số đồng chí chưa từng đánh bọn Nam Hàn, chỉ nghe những tin đồn về sự hung ác của chúng nên bàn ra, tán vào vẻ e ngại. Đơn vị phát động tinh thần “ Đánh phủ đầu, hạ uy thế quân Nam Triều Tiên”. Long xin đại đội cho đi đánh trận này và anh được phân công ở tổ đối diện.
Suốt một ngày quần lộn với 1 Đại đội Nam Triều Tiên, cả tổ của Long đã diệt 25 tên địch, bảo đảm an toàn cho đơn vị, riêng Long đã diệt 5 tên. Trận đánh đó tuy không lớn nhưng đã thực hiện được ý định của lãnh đạo, cổ vũ và động viên đơn vị rất lớn trước khi bước vào nhiệm vụ.
Trận đánh tiếp theo của Long là trận đánh tập kích tiêu diệt cứ điểm Núi Lá, đêm 31-3-1970, do một Tiểu đoàn Ngụy đóng giữ. Trong trận này, Long được giao nhiệm vụ ở tổ thọc sâu đánh vào khu trung tâm Sở chỉ huy địch. Tổ gồm 3 người: Vinh tổ trưởng, Thảo và Long. Phấn khởi vì được cấp trên và đơn vị tin tưởng giao nhiệm vụ đánh sâu vào lòng địch, Long hứa trước đại hội quân nhân: “ Dù khó khăn mấy tôi cũng quyết hoàn thành nhiệm vụ...”
Đêm hôm ấy, sau khi đã bí mật lách địch ở vòng ngoài, Vinh, Thảo, Long chỉ còn hai lớp rào mái nhà nữa là vào được khu trung tâm. Cả tổ đang tiếp tục tiến thì phía hướng đối diện bị lộ, đồng thời cũng được lệnh nổ súng. Chớp thời cơ, Long nhanh chóng diệt ngay mấy hỏa điểm và lô-cốt bên cạnh để mở đường tiến. Sau đó như một mũi tên, anh ôm quả bộc phá lao thẳng về hướng Sở chỉ huy địch. Trong lúc Long đang chạy thì một quả lựu đạn của địch ném ra nổ ngay trước mặt. Anh ngã xuống, quả bộc phá văng ra khỏi người. Lúc này toàn trận địa đang gặp khó khăn, địch bắn ra như vãi đạn, các mũi chưa vào được.
- Không thể để mất quả bộc phá; Giờ quyết định này không thể một phút chậm trễ. Nghĩ vậy, Long nhanh chóng mò tìm quả bộc phá và nhảy lên đánh vào hàng rào cuối cùng sát Sở chỉ huy địch. Bộc phá nổ mạnh quá hất anh ra xa, anh ngất đi một hồi lâu, khi tỉnh dậy, Long nhớ đến nhiệm vụ của tổ, nhớ đến lời chính trị viên trước lúc lên đường: “Đảng rất tin tưởng ở Long, cả đơn vị cũng rất tin Long, nhiệm vụ của tổ Long sẽ góp phần quyết định thắng lợi của trận đánh, Long phải làm thế nào để xứng đáng với lòng tin đó, xứng đáng là một Đoàn viên Thanh niên được mang tên Bác...” Như được tiếp thêm sức mạnh mới, Long bật hẳn dậy. Nhưng trước mặt khói đạn mịt mù, các mũi bạn vẫn chưa vào được, tổ trưởng Vinh đã bị thương, Thảo còn bị kẹt ở phía ngoài.Thế là ở đây chỉ có mình Long.
- Một mình cũng đánh! Nhưng trời tối như mực thế này thì làm sao vào cho đúng cửa mở. Long bình tĩnh xác định lại hướng rồi lấy tay sở tìm chỗ đất nóng để xác định điểm nổ của bộc phá. Mò mẫm một lúc, Long tìm được cửa mở, và nhanh như sóc anh nhảy ngay vào khu trung tâm Sở chỉ huy của địch. Giữa lúc bọn địch đang tập trung đối phó ở phía ngoài, thì Vũ Đức Long đã tung hoành ngang dọc liên tiếp tiêu diệt hết nhà lính này đến nhà lính khác ngay sau lưng chúng. Bị đánh bất ngờ, một số tên địch vội rúc xuống hầm để mong thoát chết, Long kịp thời dùng thủ pháo tiêu diệt chúng ngay dưới hầm ngầm, nơi mà chúng cho là an toàn nhất.
Giỏ lựu đạn, thủ pháo gồm 12 quả mang từ nhà đi đã đánh hết, nhưng trước mặt anh vẫn còn một số tên địch ngoan cố chống cự. Anh quay trở ra lấy lựu đạn thủ pháo đánh tiếp đợt 2. Đánh được một lúc lại hết lựu đạn, thủ pháo. Long tiếp tục quay trở ra lấy thêm thủ pháo đánh tiếp đợt thứ 3, tảo trừ diệt toàn bộ quân địch trong Sở chỉ huy của chúng và bắt liên lạc với các mũi bạn.
Trận chiến đấu kết thúc thắng lợi, một Tiểu đoàn địch hoàn toàn bị tiêu diệt. Riêng Vũ Đức Long trong trận này, với 3 giỏ lựu đạn, thủ pháo đã diệt 43 tên địch, đánh sập 6 nhà lính, 2 lô-cốt, 3 hầm ngầm, phá hủy 1 DKZ 57 ly, góp phần quan trọng vào chiến công chung của đơn vị.
Tháng 5-1970 Long được giao nhiệm vụ phụ trách mũi trưởng mũi chủ yếu đánh vào vị trí Dông Do (Phù Mỹ). Trong lúc đơn vị đang tiềm nhập còn 3 hàng rào thì bị lộ, địch bắn ra rất dữ. Các mũi bạn đang gặp khó khăn, Long lại bị thương ở tay nhưng với ý nghĩ: “Nếu do dự không kiên quyết xông vào trong lúc khó khăn này thì anh em sẽ đổ máu thêm”, Long củng cố ngay lại đội hình và nhanh chóng dẫn đầu toàn mũi vượt qua 3 hàng rào, vào trận nội tiêu diệt địch. Tay phải đã bị thương nên Long chỉ dùng tay trái và răng để rút dây lựu đạn, thủ pháo đánh địch; thấy hỏa điểm địch xuất hiện ở đâu là anh lao tới tiêu diệt, nên đã tạo điều kiện cho các mũi bạn xông lên. Cuộc chiến đang diễn ra sôi nổi và quyết liệt thì Long lại bị thương lần thứ 2 vào chân. Lần này vết thương nặng hơn lần trước, máu ra nhiều. Nhưng anh vẫn tiếp tục đánh địch và chỉ huy mũi chiến đấu cho đến lúc mệt lả, cũng là lúc đồng chí chính trị viên vào trận nội. Anh báo cáo và đề nghị chính trị viên tiếp tục chỉ huy đơn vị rồi mới chịu để đồng đội đưa ra. Thắng lợi trong trận tiêu diệt vị trí Dông Do là có sự đóng góp xứng đáng của Vũ Đức Long.
Sau khi ra viện, Vũ Đức Long lại tiếp tục trở về đơn vị chiến đấu. Là Trung đội trưởng, lại là một Đảng viên lớp Hồ Chí Minh, được vinh dự kết nạp giữa những ngày tháng 5 lịch sử, trong dịp kỷ niệm 80 năm ngày sinh của Bác Hồ, Long càng thấy trách nhiệm nặng nề của mình đối với Đảng, đối với đơn vị. Anh ra sức xây dựng, giúp đỡ anh em trong Trung đội để bất cứ lúc nào cũng hoàn thành nhiệm vụ trên giao.
Một hôm, Long được cử đi chuẩn bị cho một trận đánh mới thì anh bị thương, mất một cánh tay. Long không chịu ra Bắc điều trị. Anh xin thủ trưởng đơn vị cho ở lại chiến trường để tiếp tục chiến đấu. Lúc tâm sự với anh em, Long rất ít nói về mình mà thường lo lắng đến nhiệm vụ của tập thể. Anh thường động viên đồng đội cố gắng giữ vững và phát huy truyền thống của đơn vị.
Sau khi nghe bản báo cáo của Long trong đại hội thi đua, đồng chí thủ trưởng đơn vị đã kết luận:
“Đồng chí Vũ Đức Long là một cán bộ trẻ, mới 19 tuổi đời, 2 năm tuổi quân, nhưng đã có chí căm thù giặc sâu sắc, tình thương yêu đồng bào, đồng chí thiết tha, luôn luôn có ý thức trách nhiệm chính trị đầy đủ với mọi nhiệm vụ Đảng giao. Trong chiến đấu luôn nêu cao tinh thần dũng cảm ngoan cường, mưu trí, linh hoạt, liên tục và triệt để tấn công địch, thực hiện đúng khẩu hiệu: “Một người là một mũi tiến công”, có đòn đánh quyết định trong những tình huống quyết định. Đồng chí xưng đáng là một chiến sỹ thi đua xuất sắc của Đoàn, xứng đáng là một Đảng viên lớp Hồ Chí Minh”. Rất vinh dự, Vũ Đức Long được Bộ chỉ huy các lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng miền Trung Trung bộ tặng thưởng huân chương chiến công hạng nhất. |