Cựu chiến binh

Người đảng viên Tày trên chiến trường Tây Nguyên

Sinh năm 1948 tại thôn Lùng Sinh, xã Việt Lâm, ông Nguyễn Ngọc Quyến là người dân tộc Tày, một đảng viên luôn gương mẫu trong cuộc sống và công tác. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng những năm tháng quân ngũ từ 1968 đến 1975 vẫn là ký ức không thể nào quên trong cuộc đời người lính ấy.

Tuyên Quang18/08/2026Xã Việt Lâm (Đoàn xã Việt Lâm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Người đảng viên Tày trên chiến trường Tây Nguyên

Sinh năm 1948 tại thôn Lùng Sinh, xã Việt Lâm, ông Nguyễn Ngọc Quyến là người dân tộc Tày, một đảng viên luôn gương mẫu trong cuộc sống và công tác. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng những năm tháng quân ngũ từ 1968 đến 1975 vẫn là ký ức không thể nào quên trong cuộc đời người lính ấy.

Năm 1968, khi mới tròn 20 tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Nguyễn Ngọc Quyến rời quê hương, tạm biệt gia đình và bà con bản làng để lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang diễn ra vô cùng ác liệt. Hàng vạn thanh niên trên khắp mọi miền đất nước đã gác lại tuổi xuân, mang theo khát vọng độc lập, tự do để bước vào cuộc chiến đấu đầy gian khổ.

Ông được biên chế chiến đấu tại chiến trường Tây Nguyên - một trong những địa bàn chiến lược đặc biệt quan trọng của cuộc kháng chiến. Đây là nơi diễn ra nhiều trận đánh lớn, ác liệt giữa ta và địch, góp phần làm thay đổi cục diện chiến trường miền Nam.

Suốt 7 năm quân ngũ, người chiến sĩ trẻ đã cùng đồng đội hành quân vượt núi, băng rừng, đối mặt với bom đạn, thiếu thốn và bệnh tật. Những cánh rừng đại ngàn Tây Nguyên đã chứng kiến biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người lính cách mạng. Trong những năm tháng ấy, điều giúp họ vượt qua mọi khó khăn chính là niềm tin vào thắng lợi cuối cùng và khát vọng thống nhất non sông.

Những năm cuối cuộc kháng chiến, chiến trường Tây Nguyên trở thành nơi mở đầu cho cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975, tạo bước ngoặt quan trọng dẫn đến thắng lợi hoàn toàn của dân tộc. Đối với ông Nguyễn Ngọc Quyến, được góp một phần công sức trong những năm tháng lịch sử ấy là niềm tự hào lớn lao của cuộc đời người lính.

Năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng, ông hoàn thành nhiệm vụ trở về quê hương. Chiến tranh đã lùi xa nhưng hậu quả vẫn còn để lại trên cơ thể ông. Ông là người tham gia kháng chiến bị ảnh hưởng bởi chất độc da cam, mang trong mình những di chứng của chiến tranh. Tuy vậy, ông luôn giữ vững phẩm chất của người lính Cụ Hồ, sống giản dị, lạc quan và là tấm gương cho con cháu noi theo.

Năm 1993, ông chính thức tham gia Hội Cựu chiến binh. Từ đó đến nay, dù đã nghỉ hưu, ông vẫn tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, vận động gia đình và nhân dân thực hiện tốt chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước, góp phần xây dựng quê hương ngày càng phát triển.

Giờ đây, ở tuổi ngoài bảy mươi, mái tóc đã bạc màu thời gian nhưng trong ký ức của ông Nguyễn Ngọc Quyến vẫn còn nguyên vẹn những năm tháng hào hùng nơi chiến trường Tây Nguyên. Đó là những năm tháng tuổi trẻ được viết nên bằng lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và sự hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Câu chuyện của ông là minh chứng sinh động cho một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến trọn vẹn tuổi xuân cho Tổ quốc – những con người đã làm nên một thời hoa lửa không bao giờ phai trong lịch sử dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn