Người Đảng viên tuổi 20 giữa rừng Trường Sơn
Trong cuộc đời binh nghiệp của ông Tống Như Hùng, có một cột mốc thiêng liêng mà ông luôn nâng niu như báu vật trong ký ức: ngày ông được kết nạp Đảng. Đó không phải là một buổi lễ trang trọng trong hội trường rực rỡ ánh đèn, mà là một khoảnh khắc giản dị nhưng hào hùng giữa đại ngàn Trường Sơn.
Năm 1969, khi vừa tròn 20 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, chàng trai quê Yên Mô đã vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng. Giữa rừng già, dưới tán lá xanh mướt và tiếng chim rừng líu lo, lời thề của người Đảng viên mới vang lên đanh thép. Ông Hùng chia sẻ rằng, giây phút đó ông cảm thấy đôi vai mình nặng nề hơn bởi trách nhiệm, nhưng trái tim lại nhẹ nhàng và thanh thản vô cùng. Được Đảng tin tưởng, được đồng đội tín nhiệm giữa chiến trường ác liệt là một sự công nhận lớn lao nhất đối với một người lính.
Đứng dưới lá cờ Đảng được treo tạm trên một thân cây cổ thụ, ông Hùng thề sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Tuổi 20 của ông không có những buổi hẹn hò dưới ánh trăng quê nhà, không có những bài thơ tình dang dở, mà chỉ có lý tưởng cách mạng soi đường. Sự kiện kết nạp Đảng giữa rừng Trường Sơn chính là "điểm tựa tinh thần" giúp ông vượt qua những cơn sốt rét rừng ngặt nghèo và những trận đánh giáp lá cà sinh tử.
Đối với ông, trở thành Đảng viên ở chiến trường nghĩa là luôn phải là người xông pha lên phía trước, là người nhận lấy những nhiệm vụ khó khăn nhất. Tinh thần ấy đã theo ông suốt những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, từ Tiểu đoàn 5 đến Trung đoàn 12, để rồi hôm nay, khi tóc đã bạc da đã mồi, ông vẫn giữ vẹn nguyên lời thề năm 20 tuổi ấy như một kim chỉ nam cho cuộc sống đời thường.



