Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người Đánh Dấu Đường Sống

Câu chuyện kể về một người lính công binh chuyên mở đường và đánh dấu tuyến đi an toàn trong rừng Trường Sơn. Giữa mưa bom và rừng già, những dấu sơn nhỏ trên thân cây đã giúp hàng trăm đoàn xe vượt qua vùng nguy hiểm.

An Giang08/05/2026nguyễn ngọc phụng (xã hòn nghệ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, tuyến đường Trường Sơn là mạch máu vận tải quan trọng chi viện cho chiến trường miền Nam. Đinh Văn Sơn khi ấy thuộc đơn vị công binh chuyên mở đường và đánh dấu tuyến an toàn.

Công việc của ông là đi trước đội hình, kiểm tra bom mìn, sau đó dùng sơn hoặc vết chặt dao để đánh dấu những đoạn đường có thể đi qua an toàn vào ban đêm.

Rừng Trường Sơn khi ấy dày đặc, mưa nhiều, đường mòn dễ bị xóa dấu vết. Chỉ cần sai một ký hiệu nhỏ cũng có thể khiến cả đoàn xe lạc vào vùng nguy hiểm.

Một lần vào mùa mưa, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ mở một tuyến đường mới qua khu vực đồi đá bị bom cày xới liên tục.

Khi đang dò đường, ông phát hiện một khu vực có dấu hiệu bom chùm chưa nổ. Nếu đi sai hướng, cả đoàn công binh có thể gặp nguy hiểm.

Ông quyết định tự mình đi trước, vừa đi vừa đánh dấu lên thân cây và đá những ký hiệu nhỏ bằng sơn đỏ.

Đêm đó, mưa rừng xối xả. Ánh đèn pin bị che kín để tránh lộ vị trí, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt phản chiếu trên vỏ lá ướt.

Có lúc bom nổ gần, đất đá rung chuyển làm ông ngã xuống suối cạn. Nhưng ông vẫn tiếp tục quay lại vị trí đánh dấu dang dở.

Sáng hôm sau, đoàn xe vận tải đi theo đúng tuyến ông đã đánh dấu, vượt qua khu vực nguy hiểm an toàn.

Sau này, đồng đội gọi những dấu hiệu ấy là “dấu Sơn” – vừa là ký hiệu, vừa là dấu mốc của sự sống trong rừng sâu.

Ông Sơn từng nói:

“Không phải con đường nào cũng nhìn thấy được. Có những con đường chỉ tồn tại khi có người dám đi trước.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn