Người Đào Giếng Cho Đơn Vị
Những năm chiến tranh chống Mỹ, tại một căn cứ bộ đội nằm sâu trong vùng rừng Tây Nguyên có một tổ công binh chuyên làm nhiệm vụ dựng lán, đào hầm và tìm nguồn nước cho đơn vị. Trong tổ ấy có một người lính quê Khánh Thiện được giao phụ trách đào giếng.
Căn cứ nằm giữa vùng đất đỏ khô cằn, mùa nắng kéo dài khiến nước sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. Bộ đội phải đi rất xa mới lấy được nước từ khe suối nhỏ dưới chân núi. Vì vậy, đơn vị quyết định đào một chiếc giếng ngay trong khu căn cứ để phục vụ sinh hoạt và chữa trị thương binh.
Công việc đào giếng giữa rừng không hề dễ dàng. Đất cứng lẫn nhiều đá lớn, đào sâu xuống lại dễ sạt lở. Ban ngày mọi người phải tránh máy bay trinh sát, chỉ tranh thủ làm việc vào sáng sớm hoặc chiều tối.
Người lính quê Khánh Thiện cùng đồng đội thay nhau đào từng lớp đất đỏ dưới ánh đèn dầu nhỏ. Có hôm đào cả ngày mà đáy giếng vẫn khô rang, ai cũng lo sẽ không tìm được mạch nước.
Một đêm cuối mùa khô, sau nhiều ngày đào liên tục, đơn vị nhận tin sắp có thêm thương binh chuyển về căn cứ. Nếu không có đủ nước, việc chăm sóc sẽ vô cùng khó khăn.
Không ai bảo ai, cả tổ lại tiếp tục xuống giếng làm việc suốt đêm. Đang đào thì bất ngờ đất ở một bên thành giếng sụt xuống vì lớp đá phía dưới bị rỗng. Người lính quê Khánh Thiện đứng gần đó bị đất vùi tới ngang người.
Nghe tiếng hô hoán, đồng đội lập tức dùng dây kéo và xẻng đào cứu anh lên. Dù người đầy bùn đất và xây xát nhiều chỗ, anh vẫn xin tiếp tục xuống giếng làm việc vì sợ chậm tiến độ.
Gần sáng, khi mũi cuốc vừa chạm xuống lớp đất mềm dưới đáy, một dòng nước nhỏ bất ngờ rỉ lên rồi chảy mạnh dần. Cả tổ reo lên vui mừng giữa lòng giếng tối.
Chỉ ít ngày sau, chiếc giếng hoàn thành. Những gàu nước mát đầu tiên được đưa lên dùng nấu cơm, sắc thuốc và chăm sóc thương binh trong căn cứ. Với những người lính giữa rừng sâu năm ấy, có nước sạch giữa mùa khô chẳng khác nào một món quà quý giá.
Sau ngày đất nước hòa bình, người lính công binh quê Khánh Thiện trở về quê nhà sống cuộc đời bình dị. Nhưng mỗi lần nhìn chiếc giếng làng trong những trưa hè yên ả, ông lại nhớ về chiếc giếng giữa rừng Tây Nguyên năm xưa — nơi những người lính trẻ đã đào bằng tất cả sức lực và niềm tin giữa thời chiến gian nan.



