Khác

Người đào giếng giữa vùng cát lửa

Những năm chiến tranh, xã Vĩnh Thủy nằm trong vùng giới tuyến, bom đạn cày xới suốt ngày đêm. Nước sinh hoạt trở thành thứ vô cùng quý giá vì nhiều giếng bị lấp, nguồn nước bị nhiễm bẩn sau các trận pháo kích. Ông Trần Văn Khôi vốn là thợ đào giếng trong vùng. Khi chiến tranh lan rộng, ông không rời quê mà tình nguyện ở lại, nhận nhiệm vụ đào lại những giếng bị sập và tìm mạch nước mới cho bà con, cho cả bộ đội đóng quân gần đó.

Quảng Trị05/03/2026Trương Quang Ngọc (Đoàn Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh, xã Vĩnh Thủy nằm trong vùng giới tuyến, bom đạn cày xới suốt ngày đêm. Nước sinh hoạt trở thành thứ vô cùng quý giá vì nhiều giếng bị lấp, nguồn nước bị nhiễm bẩn sau các trận pháo kích. Ông Trần Văn Khôi vốn là thợ đào giếng trong vùng. Khi chiến tranh lan rộng, ông không rời quê mà tình nguyện ở lại, nhận nhiệm vụ đào lại những giếng bị sập và tìm mạch nước mới cho bà con, cho cả bộ đội đóng quân gần đó. Đào giếng trong thời bình đã khó, đào giếng giữa bom đạn càng hiểm nguy gấp bội. Ban ngày, ông phải chờ tiếng pháo ngớt mới dám xuống hố. Đêm xuống, dưới ánh đèn dầu le lói, ông và vài thanh niên thay nhau xúc từng gàu cát, chống sập bằng gỗ rừng. Có lần, khi đang ở độ sâu gần mười mét, một loạt bom nổ cách đó không xa làm đất cát rung chuyển, thành giếng rơi lả tả. Ông bình tĩnh bám vào thang dây, chờ mặt đất ổn định rồi tiếp tục công việc. “Có nước là còn làng,” ông nói với mọi người. Sau nhiều ngày kiên trì, giếng nước mới hoàn thành. Dòng nước trong vắt dâng lên giữa vùng cát cháy nắng khiến bà con mừng rơi nước mắt. Từ đó, giếng không chỉ phục vụ sinh hoạt mà còn là nơi bộ đội lấy nước nấu ăn, cứu thương. Chiến tranh qua đi, Vĩnh Thủy dần hồi sinh. Những giếng bê tông mới được xây dựng, nhưng bà con vẫn nhắc đến “giếng ông Khôi” như biểu tượng của ý chí bền bỉ. Câu chuyện của người thợ đào giếng ở Vĩnh Thủy cho thấy giữa bom đạn, việc giữ được nguồn nước cũng là một cách giữ sự sống. Không phải ai cũng cầm súng ngoài chiến hào, nhưng từng nhát cuốc đào sâu vào lòng đất năm ấy đã góp phần nuôi dưỡng cả một vùng quê vượt qua mùa lửa đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn