NGƯỜI ĐÀO NÊN KỲ TÍCH VỊNH MỐC
Nhân vật của câu chuyện này là ông Lê Xuân Vi, người được nhiều người gọi bằng cái tên kính trọng:
"Tổng công trình sư Địa đạo Vịnh Mốc".
Năm 1966, khi chiến tranh leo thang, Vĩnh Linh trở thành vùng đất hứng chịu bom đạn ác liệt.
Làng mạc bị phá hủy.
Người dân không còn nơi trú ẩn an toàn.
Trước tình hình đó, ông Lê Xuân Vi cùng cán bộ và nhân dân địa phương đã quyết định thực hiện một công trình chưa từng có:
Đào cả một ngôi làng dưới lòng đất.
Theo những tư liệu còn lưu lại, ông Vi khi đó là Đồn trưởng Công an vũ trang 140 đóng tại Vịnh Mốc. Chính ông là một trong những người trực tiếp chỉ huy và ghi chép quá trình xây dựng địa đạo.
Ngày ấy không có máy móc hiện đại.
Tất cả đều dùng cuốc, xẻng và sức người.
Đất được đào lên bằng những chiếc thúng nhỏ.
Ban ngày tránh bom.
Ban đêm tiếp tục thi công.
Sau nhiều năm lao động gian khổ, hệ thống địa đạo hoàn chỉnh ra đời.
Đó không chỉ là nơi trú ẩn.
Đó là nơi ở.
Là bệnh xá.
Là trường học.
Là nơi sinh hoạt của hàng trăm người dân.
Sau chiến tranh, nhiều vị tướng và chuyên gia khi đến tham quan đều bày tỏ sự khâm phục trước công trình này. Đại tướng Đoàn Khuê từng đánh giá ông Lê Xuân Vi rất xứng đáng là "một tổng công trình sư vĩ đại".
Ý nghĩa
Kỳ tích không chỉ được tạo nên từ khoa học kỹ thuật hiện đại mà còn từ ý chí và trí tuệ của con người.



