Người Đắp Hầm Cho Trẻ Nhỏ
Những năm chiến tranh chống Mỹ, tại một làng quê ở ven biển Nam Định có một người đàn ông quê Khánh Thiện làm nghề thợ xây. Khi bom đạn ngày càng ác liệt, ông tình nguyện tham gia đội dân quân địa phương chuyên đào và đắp hầm trú ẩn cho dân làng.
Thời ấy, trẻ nhỏ trong làng phải vừa học vừa luôn sẵn sàng chạy xuống hầm mỗi khi có còi báo động. Nhiều gia đình nghèo chưa kịp đào hầm kiên cố nên việc xây thêm hầm an toàn trở nên rất cần thiết.
Người đàn ông quê Khánh Thiện cùng vài người trong đội dân quân đi khắp làng giúp bà con đào hầm bằng cuốc xẻng thủ công. Có nhà neo người, ông còn ở lại làm tới tối mới về.
Ông đặc biệt quan tâm tới khu trường học nhỏ gần đình làng. Thấy các em học sinh chỉ có mấy hố tránh bom tạm bợ, ông đề nghị đào thêm một hầm lớn có mái chống chắc chắn để phòng khi máy bay đánh phá bất ngờ.
Suốt nhiều ngày liền, ông cùng dân làng đào đất, chặt tre và khiêng từng tấm gỗ về dựng hầm. Dù trời nắng gắt hay mưa phùn, công việc vẫn không dừng lại vì ai cũng muốn bọn trẻ có nơi trú ẩn an toàn.
Một buổi trưa, khi chiếc hầm gần hoàn thành thì tiếng còi báo động bất ngờ vang lên. Máy bay địch xuất hiện ngoài cửa biển rồi lao vào khu vực gần làng.
Thầy cô vội dẫn học sinh chạy xuống những hầm trú ẩn cũ, riêng khu hầm mới vẫn còn dang dở chưa kịp lấp kín mái. Đúng lúc ấy, một tốp trẻ nhỏ hoảng sợ đứng khóc giữa sân trường vì không chen xuống kịp.
Không chần chừ, người đàn ông quê Khánh Thiện lập tức chạy tới bế hai em nhỏ rồi dẫn những em còn lại xuống chính chiếc hầm mới đang xây dở. Ông dùng những tấm gỗ vừa dựng che tạm phía trên rồi nằm chắn gần cửa hầm để bảo vệ bọn trẻ.
Tiếng bom nổ rung chuyển cả mặt đất, đất cát từ trên mái hầm rơi xuống lả tả. Bên trong, lũ trẻ ôm chặt lấy nhau run sợ còn ông liên tục động viên các em bình tĩnh.
Sau trận đánh phá, ngôi trường bị sức ép bom làm tốc một phần mái nhưng chiếc hầm mới vẫn đứng vững. Nhờ đó, toàn bộ học sinh đều an toàn.
Ít lâu sau, dân làng cùng nhau hoàn thiện lại chiếc hầm kiên cố hơn. Từ đó, nơi ấy trở thành chỗ trú ẩn quen thuộc của học sinh mỗi khi có báo động.
Sau ngày đất nước hòa bình, người thợ xây quê Khánh Thiện trở về với cuộc sống giản dị nơi quê nhà. Nhưng mỗi lần nghe tiếng trẻ con nô đùa trong sân trường yên bình hôm nay, ông lại nhớ về những ngày đào hầm năm xưa — khi những nhát cuốc giản dị của người dân quê đã góp phần chở che tuổi thơ giữa chiến tranh bom đạn.



