Người đặt nền móng cho một quốc gia độc lập, tự chủ
Bùi Linh Phương
Năm 968, sau khi hoàn thành công cuộc thống nhất đất nước, Đinh Bộ Lĩnh lên ngôi Hoàng đế, lấy hiệu Đinh Tiên Hoàng.
Ông không chỉ xưng vương mà xưng Hoàng đế, đặt quốc hiệu Đại Cồ Việt và định đô tại Hoa Lư.
Đó là một dấu mốc lớn trong lịch sử dân tộc.
Sau khi giang sơn được thống nhất, một quốc gia muốn đứng vững cần có một nền tảng chính trị đủ mạnh. Đinh Tiên Hoàng đã bắt đầu xây dựng nền tảng ấy bằng việc tổ chức triều đình, đặt phẩm hàm quan văn võ, xây dựng kinh đô và tổ chức quân đội.
Hoa Lư từ một vùng đất trở thành kinh đô. Đại Cồ Việt từ một quốc hiệu trở thành tên gọi của một quốc gia thống nhất. Một triều đình được thiết lập, một hệ thống quan lại được sắp đặt, một lực lượng quân sự được tổ chức.
Tất cả tạo nên diện mạo của một nhà nước mới.
Trong quan hệ với nhà Tống, Đinh Tiên Hoàng chủ động sai Đinh Liễn sang cống vào năm 972, qua đó duy trì quan hệ với phương Bắc. Sau đó, nhà Tống sai sứ sang phong Tiên Hoàng làm Giao Chỉ Quận vương.
Những việc làm ấy cho thấy một vị vua sau khi dựng nước không chỉ cần sức mạnh của quân đội, mà còn cần sự tỉnh táo trong việc giữ gìn vị thế quốc gia.
Từ Hoa Lư, Đinh Tiên Hoàng đã mở ra một thời kỳ mới. Từ một đất nước vừa trải qua chia cắt, ông xây dựng một quốc gia có quốc hiệu, kinh đô, triều đình và tổ chức quân đội.
Nếu cuộc dẹp yên 12 sứ quân là bước đi quyết định để thu giang sơn về một mối, thì việc dựng nước Đại Cồ Việt là bước đi để giữ vững thành quả thống nhất và xây dựng nền quốc gia tự chủ.
Vì thế, tên tuổi Đinh Tiên Hoàng được ghi nhớ không chỉ bởi những trận đánh, mà còn bởi tầm vóc của một người dựng nền.
Một vị vua xuất hiện giữa buổi đất nước phân chia, dùng tài năng và ý chí thống nhất non sông, rồi từ Hoa Lư dựng nên một quốc gia mới mang tên Đại Cồ Việt.
Đó là dấu son rực rỡ của lịch sử Việt Nam thế kỷ X.



