NGƯỜI ĐẨY XE CỨU THƯƠNG Ở ĐIỆN BIÊN PHỦ
Giữa chiến trường Điện Biên Phủ năm 1954, có những người không trực tiếp cầm súng nhưng ngày nào cũng phải bước vào nơi nguy hiểm nhất. Họ là những chiến sĩ quân y, những người có nhiệm vụ đưa thương binh ra khỏi trận địa trong lúc bom đạn vẫn còn rơi.
Một trong số đó là y sĩ Vũ Văn Cẩn, người thuộc lực lượng quân y của Đại đoàn 312.
Ngày ấy, việc đưa một thương binh từ chiến hào về trạm phẫu không hề đơn giản. Những con đường hào chật hẹp, bùn đất ngập đến chân. Nhiều đoạn vừa được đào xong đã bị pháo địch bắn sập. Thương binh nằm rải rác sau mỗi trận đánh và người quân y phải tìm cách tiếp cận họ giữa tiếng súng.
Có những lúc, một người lính vừa được băng bó xong thì pháo lại trút xuống. Những người quân y phải cúi thấp người, kéo thương binh vào nơi có thể tạm tránh đạn.
Nhưng khó khăn nhất vẫn là đưa họ ra phía sau.
Một thương binh nặng không thể tự đi. Người quân y phải dùng cáng hoặc những phương tiện thô sơ để vận chuyển. Có khi chỉ là một chiếc cáng làm từ tre và vải. Có khi người lính bị thương được đặt lên một tấm ván rồi nhiều người thay nhau khiêng.
Trong chiến hào, họ vừa đi vừa phải né những đoạn bị sập.
Bên ngoài, pháo vẫn nổ.
Nhưng họ không thể bỏ lại đồng đội.
Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, hệ thống quân y của ta đã tổ chức hàng trăm trạm cứu chữa, cấp cứu và phẫu thuật ngay gần chiến trường. Nhờ vậy, rất nhiều thương binh được cứu sống và tiếp tục trở lại đơn vị sau khi hồi phục.
Vũ Văn Cẩn sau này kể rằng có những người lính khi được đưa về chỉ còn thoi thóp. Nhưng nhờ được sơ cứu kịp thời, họ đã vượt qua cửa tử.
Đối với người quân y, đó là phần thưởng lớn nhất.
Ngày 7 tháng 5 năm 1954, Điện Biên Phủ toàn thắng.
Những người quân y cũng bước ra khỏi chiến trường, nhưng trong ký ức của họ vẫn còn những gương mặt đồng đội đã từng nằm trên cáng cứu thương.
Có người sống sót.
Có người không bao giờ tỉnh lại.
Có người sau này trở về quê hương với những vết thương suốt đời.
Nhìn lại Điện Biên Phủ, người ta thường nhớ đến những trận đánh trên các ngọn đồi A1, C1, D1 hay những khẩu pháo kéo vào trận địa bằng sức người.
Nhưng phía sau mỗi chiến thắng ấy còn có một cuộc chiến khác.
Cuộc chiến giành lại sự sống cho những người lính đã ngã xuống.
Và trong cuộc chiến ấy, những người quân y đã nhiều lần bước vào nơi bom đạn để đưa đồng đội trở về.



